Ho Chi Minh City

Bữa sáng 132 yên 〜Một buổi sáng như thế này trong cuộc sống ở Việt Nam〜

Dịch từ Tiếng Nhật

Tôi đang khá tận hưởng theo kiểu như thế này.

ChatGPT Image 2026年7月3日 19_16_56

Sống ở Việt Nam không có nghĩa là sáng nào tôi cũng ăn phở hay bánh mì đâu nhé. Bữa sáng ở nhà tôi thật ra khá bình thường. Nướng bánh mì lát, phết mứt lên. Mở tủ lạnh, lấy gì đó để uống. Sáng nay, tôi phết thật nhiều mứt cam quất (kim quất). Việt Nam trái cây phong phú, nên chọn mứt cũng là một niềm vui. Xoài, chanh dây, dứa, dâu tây. Ngay cả mứt từ những loại trái cây hơi hiếm gặp ở Nhật, Vì ở đây có thể mua với giá cả nhẹ nhàng, phải chăng mà. Quất cũng là một trong số đó. Hồi còn ở Nhật, nhắc đến quất là nghĩ ngay đến món được ninh ngọt để ăn vào mùa đông. Thứ có ở nhà bà, và bà bảo: "Tốt cho cổ họng lắm, ăn đi con." Vậy mà giờ đây, ngay từ sáng sớm tôi đã phết thật nhiều lên bánh mì. Khi nơi mình sống thay đổi, thì dù là cùng một loại trái cây, ấn tượng về nó cũng thay đổi khá nhiều, tôi nghĩ vậy. Nào, thử tính toán bữa sáng sáng nay xem. Một lát bánh mì, 1.500 VND. Đổi ra tiền Nhật thì khoảng 9 yên. Với món mứt quất, mình nhẩm tính sơ sơ lượng ăn mỗi lần thì khoảng 8.000 VND, tầm 49 yên. Nước ngọt có ga SINGHA là 12.000 VND, khoảng 74 yên. Còn phần nước đỏ còn lại từ hồi làm mứt mận compote, với nửa quả chanh vàng thì vốn đã có sẵn trong tủ lạnh rồi, nên lần này mình không tính vào. Tổng cộng là 21.500 VND. Quy ra tiền Nhật thì khoảng 132 yên. Rẻ ghê~~. Thử quy ra con số như vậy, tự nhiên thấy vui vui một chút. Đồ uống sáng nay mình dùng chính phần nước còn lại của món mứt mận compote đó. Khi làm mứt compote, sau khi ăn hết phần trái cây, sẽ còn lại phần nước có màu thật đẹp. Đổ đi thì quả thật là tiếc. Rót một chút ra ly, vắt mạnh một quả chanh xanh vào, rồi chế nước có ga lên. Uống thử một ngụm, tôi nghĩ hay là ngọt thêm chút nữa nhỉ, rồi cho thêm nước compote vào. Ờ, hình như hơi ngọt rồi, thế là lần này lại cho thêm nước có ga. Cứ loay hoay như vậy, ly nước buổi sáng cũng hoàn thành. Đây là một thức uống khá là ngon đấy. Vị chua ngọt của quả mận hòa cùng vị chua của chanh xanh. Vị nước có ga sủi tăm cũng rất hợp với buổi sáng oi bức ở Sài Gòn. Có lẽ tôi còn mong chờ thứ này hơn cả món compote nữa. Và cái tôi đặt bánh mì lên là chiếc đĩa nhựa mua ở chợ với giá chừng 30 yên. Cái đĩa này mỏng dính, mỏng đến không ngờ. Cầm lên thấy nhẹ đến bất ngờ. Tất nhiên là chẳng có chút sang trọng nào. Nhưng cứ đến buổi sáng là tôi lại vô thức chọn chiếc đĩa này. Nhẹ này, không vỡ này, rửa cũng dễ nữa. Chỉ một lát bánh mì thôi thì thế này là đủ. Hay đúng hơn, thế này mới là ngon. Ngay cả những gam màu hơi sặc sỡ như vàng hay xanh nhạt, vào buổi sáng cũng chẳng đến nỗi nào. Chỉ cần đặt một lát bánh mì thôi mà bàn ăn bỗng dưng sáng bừng lên. Bánh mì phết mứt quất (kim quất). Nước compote còn lại từ hôm qua, thêm chanh lime và nước có ga. Cái đĩa mỏng dính mua ở chợ. Cứ liệt kê ra thế này thì chẳng có thứ nào là gì to tát cả. Nhưng bữa sáng ấy mà, có lẽ chừng này là đủ rồi. Lấy những thứ có sẵn trong tủ lạnh ra, biến tấu một chút với đồ còn thừa, rồi bày lên chiếc đĩa mình ưng ý. Vậy là hết 132 yên. Ừ, đúng là rẻ thật. Và, buổi sáng khá đẹp đấy. Bảng xếp hạng cuộc sống di cư

#Chuyện thường ngày ở Việt Nam#Nấu ăn ở Việt Nam

Bình luận