Đồ lặt vặt Việt Nam, những chiếc charm cá tính vừa kỳ quái vừa dễ thương (phiên bản 2026)
Đặt chân gắn bó với Việt Nam, thoáng cái mà sắp tròn 6 năm rồi. Thành phố đổi thay nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều, phát triển lên trông thấy khiến cả khung cảnh cũng như được thay mới. Tàu điện ngầm bắt đầu chạy, và ngay cả bầu không khí cũng đã khác đi. Cách ăn mặc của các cô gái cũng nhẹ nhàng, thanh thoát hơn, số phụ nữ đi giày cao gót cũng nhiều lên, còn các nhà hàng, quán cà phê thì mọc lên khắp nơi với những góc "sống ảo" đẹp mắt. Bóng dáng khách du lịch cũng đông hơn, và có cảm giác nhiệt độ của thành phố cũng nhích lên đôi chút. Giữa bối cảnh như vậy, quà lưu niệm Việt Nam cũng có những đổi thay. Nói đến những món kinh điển thì phải kể đến các loại hạt, trà sen, rồi túi thêu hay túi rút miệng. Màu sắc lẫn hoa văn đều rộn ràng, hơi thô một chút, nhưng lại có nét gì đó khiến người ta chẳng nỡ ghét — đó chính là đặc trưng của chúng. Đến tận bây giờ, những chiếc túi thêu và túi nhỏ vừa rẻ, vừa tiện, lại toát ra chất Việt Nam đúng như nó vốn có vẫn là món quà lưu niệm kinh điển, nhưng gần đây, một hơi hướng "pop" đang dần dần lấn chiếm vào đó. Trước kia, trong các bài chuyên đề trên tạp chí phụ nữ và những nơi tương tự, người ta từng gọi nét đáng yêu vụng về mà duyên dáng, như thể tình cờ mà thành ấy là "kitsch". (Không biết giờ có còn gọi vậy không nhỉ?!)

【Những món đồ đan nhỏ xinh: nón lá, túi giỏ】 Lâu rồi mới thử dạo qua vài cửa hàng tạp hóa. Đồ tạp hóa của Việt Nam có những họa tiết rất dễ nhận ra. Cà phê, nón lá, ghế nhựa, giỏ nhựa, đồ bộ, heo đất tiết kiệm, múa rối nước…

【Charm: bên trái là nồi giữ nhiệt họa tiết cổ điển, bên phải là chiếc ghế nhựa】 Những thứ ta bắt gặp trên phố được thu nhỏ lại và xếp thành hàng. Những mảnh ghép của đời sống thường nhật, y nguyên như vậy. Những thứ như thế giờ đây đã biến thành charm (móc khóa), lủng lẳng đung đưa kêu leng keng. Nhiều món chỉ từ 400 yên là mua được, thật tiện lợi và dễ dàng.

[Charm: Thiết kế heo đất, với hình chú heo là kiểu quen thuộc] Nhưng nếu chỉ có mỗi một chiếc nón lá thôi thì mình thấy hơi đơn điệu, nên thật kỳ lạ là khi phối chung với những họa tiết như đò bơ hay giỏ nhựa, nó lại trông đáng yêu hơn hẳn. Trộn lẫn cái cũ và cái mới với nhau.

【Charm: bên phải và bên trái là trang phục của bà thím — áo bà ba và nón lá (mũ che nắng), ở giữa là đứa trẻ đang chơi với món đồ chơi được vẽ trong tranh khắc gỗ Đông Hồ — một loại thủ công truyền thống.】 Nói mới nhớ, các điểm du lịch ở Nhật ngày xưa tuy chẳng có từ "charm", nhưng móc khóa lại là món quà lưu niệm quen thuộc. Nào là đèn lồng, senjafuda (nhãn dán của người hành hương), con lửng chó hay con gấu — những thứ mà vừa ngắm vừa nghĩ bụng "cái này rốt cuộc ai mua nhỉ". Cái cảm giác hơi chông chênh, lạc lõng ấy. Dạo gần đây thiết kế đã chuyển sang các nhân vật linh vật đặc trưng của từng vùng, nhưng cho đến cách đây không lâu, chúng vẫn có một sức hút hỗn tạp khó lòng diễn tả thành lời. Hồi còn là sinh viên, tôi từng làm thêm ngắn hạn ở một quán bia ngoài trời chỉ mở vào mùa hè. Vị sếp ở đó từng tặng tôi một chiếc móc khóa làm quà. Đó là một món kết hợp giữa hạt cườm, hoa giả và chuông nhỏ — chẳng có nét đặc trưng vùng miền nào, tính thẩm mỹ cũng làng nhàng, nên tôi chẳng thấy ưng chút nào. Tôi nhớ mình đã hơi phân vân không biết nên nói "dễ thương quá~" hay nên hỏi "ơ, cái này là cái gì vậy ạ". Cuối cùng, tôi chỉ nói "em cảm ơn ạ" rồi nhận lấy. Hình như đến cuối cùng tôi đã trả lại nó khi vẫn còn đang móc trên chìa khóa tủ đồ. Xin lỗi sếp, chuyện em không phản ứng cho đàng hoàng thì cứ coi như là sự bồng bột của tuổi trẻ vậy. Vậy nên, hãy thử chọn một chiếc charm gần đây của Việt Nam làm quà lưu niệm nhé.

【Móc treo: Nhân vật trong múa rối nước】 Những món đồ để gắn lên túi xách hay ví nhỏ cũng vậy, có món xứng tầm "vai chính", lại có những "vai phụ" khiêm tốn. Có món thì sành điệu, lại có món khiến ta phải bật cười một chút, kiểu như "cây hài" của cả nhóm vậy. Chính cái biên độ đa dạng ấy đấy. Đồ lưu niệm lặt vặt của Việt Nam thì khỏi phải nói, "cây hài" nhiều là đằng khác. Độ ấn tượng thì khá mạnh đấy. Tuy không quá tinh tế cầu kỳ, nhưng lại có những món khiến người ta phải thốt lên "cái gì thế này", đủ để trở thành cái cớ mở đầu một câu chuyện. Tôi từng nghĩ quà lưu niệm cứ chọn loại quen thuộc là được, nhưng nếu muốn mang cái Việt Nam của hiện tại về nhà, thì có lẽ nên thử pha thêm chút dễ thương hơi "lệch chuẩn" như thế này xem sao. Còn nếu người nhận có vẻ lúng túng không biết phản ứng thế nào, thì thôi, cứ coi cả điều đó cũng là một phần của món quà lưu niệm nhé~. Món mà tôi đã mua để làm quà chia cho đám bạn sang Việt Nam chơi chính là,

【Kẹp hình xích lô và bookmark nam châm】 Chiếc kẹp hình chiếc "xích lô" – loại taxi xe đạp (khoảng 500 yên), và bookmark sách (nam châm mỏng = khoảng 240 yên) in hình người mặc áo dài đang đạp xe. Không biết chúng có trụ lại như những món quen thuộc không nhỉ~. Bảng xếp hạng cuộc sống định cư
Bình luận