Khi tôi làm gà rán karaage cho nhân viên người Việt Nam, 3 kg đã biến mất!
Sự hiện diện của miếng thịt gà nằm im lìm trong tủ lạnh từ tối hôm trước trông thật lạ lùng. Ba ký-lô-gam. Nói bằng con số thì chỉ có vậy, nhưng khi đặt lên thớt trong bếp, nó lại toát ra một sức nặng đáng nể. Tôi sẽ dùng bữa trưa cùng các nhân viên trong công ty của chồng, và thực đơn cũng đã được quyết định. Gà rán kiểu Nhật (karaage) và cơm nắm. Một sự kết hợp hết sức bình thường ở Nhật Bản. Khi sống ở nước ngoài, dù cũng có karaage và cơm nắm, nhưng chúng lại khác với những gì mình đã quen thuộc, nên đây cũng là một thực đơn khiến người ta muốn tự tay làm lấy. Vừa cầm dao thái, tôi chợt nhớ ra — ngày xưa, mùi này cũng giống hệt mùi của ngày hội thao ở trường. Từ sáng sớm tinh mơ, mẹ đã đứng trong bếp, nắm cơm onigiri rồi chiên karaage. Hình như còn có cả trứng cuộn và xúc xích nữa. Dù chỉ là phần cơm hộp mà nhà nào cũng có thể chuẩn bị, nhưng chỉ riêng ngày hội thao thì lại thấy đặc biệt đến lạ. Nắm cơm ăn ở sân trường, thịt gà karaage dù đã nguội nhưng vẫn đậm đà gia vị — không hiểu sao lại ngon đến thế. Hồi đó chỉ biết ăn thôi, nhưng giờ đứng trước một lượng lớn thịt gà thế này, Tôi cảm thấy như mình đã hiểu được phần nào tâm trạng của mẹ. Cái khát khao muốn nấu cho thật ngon! Từ xưa đến nay, gia đình tôi vốn là một gia đình thích tự tay làm mọi thứ, nên hình ảnh mẹ đứng trong bếp đã trở nên quen thuộc, và luôn mang lại cảm giác yên tâm. Không biết bây giờ mẹ đang làm món gì nhỉ? Thế là tôi cũng cầm dao đứng vào bếp. Tôi cứ thế cắt thịt gà thành từng miếng vừa ăn. Một, hai, ba. Đến giữa chừng thì tôi ngừng đếm, nhưng có lẽ cũng phải gần đến hai trăm miếng. Khi xong việc, con dao đã dính đầy dầu mỡ trơn nhẫy và không còn bén nữa. Vừa lắc lư vai và cánh tay một cách khó nhọc, tôi cũng đã cắt xong bằng cách nào đó. Dù vậy, việc chuẩn bị món ăn để mọi người thưởng thức lại không hề khiến tôi thấy khó chịu, một cách kỳ lạ. Bởi vì mục đích lần này là để nhân viên được thưởng thức món ăn gia đình kiểu Nhật, nên trợ thủ đắc lực lần này chính là bột chiên karaage của Nisshin Seifun Welna.

Sống ở nước ngoài càng lâu, càng thấy biết ơn những sản phẩm như thế này. Có lẽ vì tuổi tác mà mình không còn cố chấp phải tự làm mọi thứ từ đầu nữa.

Có những việc cần cố gắng, và có những việc cần dựa vào người khác. Tôi đang dần hiểu ra sự cân bằng đó.

Sáng hôm sau bắt đầu bằng việc nấu cơm. Một nồi là cơm trắng. Nồi còn lại là cơm được nấu chung với các nguyên liệu khác.

Bao bì Doraemon cũng rất được ưa chuộng ở Việt Nam. Cái này cũng là của Nisshin Seifun Welna, sử dụng gói gia vị nấu cơm trộn (takikomi gohan). Hương thơm của xì dầu và nước dùng dashi thoang thoảng bay lên ưm~~~ chỉ muốn xới ra bát mà và lấy và để thôi!

Đành chịu thua và làm thành cơm nắm onigiri vậy. Nếu có được cái thùng gỗ đựng cơm (ohitsu) thật thì trông sẽ ngầu lắm, nhưng đây là Việt Nam mà. Thay vào đó, tôi dùng cái hộp xốp thường thấy ở chợ. Bên trong lót một chiếc khăn tenugui của Nhật đã thấm ẩm, rồi chuyển cơm vào.

Cái này hóa ra lại tốt đến bất ngờ. Nó giữ hơi nước vừa đủ, khiến cơm luôn ẩm và ổn định. Rồi từ phía trên, tôi lại nhẹ nhàng phủ thêm một chiếc khăn tay kiểu Nhật lên trên. Hộp xốp với khăn tay. Một sự kết hợp kỳ lạ, nhưng như vậy là đủ rồi. Cuộc sống ở nước ngoài được tạo nên từ những mẹo nhỏ tích lũy như thế này. Nếu chỉ dựa vào đồ Nhật thôi thì thấy ngột ngạt. Nhưng nếu chỉ dùng đồ địa phương thôi thì lại thấy hơi thiếu. Vì vậy, tùy từng lúc mà tôi chọn thứ nào tiện dùng nhất. Đến trưa, các nhân viên lại tụ tập cùng nhau làm onigiri. Đặt cơm lên tấm màng bọc thực phẩm rồi nắm thật chặt. Không thành hình tam giác mà lại tròn xoe. Lần này thì lại thành hình vuông. Mọi người cùng nhau cười, đó là khoảng thời gian như vậy. Còn tôi thì cứ mải miết chiên karaage.

Các nhân viên vốn thường ngày ăn phở, bún chả hay cơm tấm, cũng tỏ ra vô cùng tò mò với món ăn gia đình kiểu Nhật. Họ đưa miếng karaage vừa chiên xong lên miệng, vừa ăn vừa liên tục khen "ngon quá". Dù họ vẫn chấm kèm với tương ớt cay kiểu Việt Nam. Nhìn cảnh tượng đó, tôi bỗng nhớ lại giờ nghỉ trưa trong ngày hội thể thao. Dù khác quốc gia, khác ngôn ngữ, nhưng cảnh mọi người tụ họp lại, cùng ăn một món và cùng cười với nhau thì hóa ra cũng không thay đổi là bao. Đống karaage cao như núi cứ thế vơi dần đi trông thấy. Ba ký thịt gà chỉ trong chớp mắt đã biến mất vào bụng của mọi người. Nấu món ăn gia đình kiểu Nhật ở nước ngoài. Đó không phải là chuyện gì to tát cả. Có thực phẩm Nhật Bản đáng tin cậy, có dụng cụ tiện lợi của địa phương, và có một chút khéo léo. Không cần phải tự mình gánh vác tất cả. Không gượng ép bản thân, khéo léo tận dụng những gì có sẵn ở nơi mình sống có lẽ đó chính là bí quyết để sống thoải mái ở nước ngoài. Bảng xếp hạng cuộc sống định cư
Bình luận