36 độ. Vậy mà vẫn ăn mì cá nóng hổi.
36 độ. Sài Gòn lúc quá trưa, đã vượt qua cả cái "nóng", mà là đau. Hơi nóng bên ngoài như xuyên thấu khắp cơ thể, chỉ đứng chờ đèn đỏ thôi cũng nóng đến mức nghe như tiếng xèo xèo. Vậy mà, cứ đúng vào những ngày như thế, chẳng hiểu sao lại có một món mì khiến ta thèm ăn đến lạ.

Súp cá. Mà lại còn là loại nóng hổi cực kỳ. Sợi bánh không phải phở cũng chẳng phải bún, mà là bánh đa. Là sợi bánh gạo dẹt mỏng tang, nói "trơn tuột" thì không hẳn, mà là kiểu "soạt" một cái trượt tuột xuống cổ họng. So với mì kishimen của Nhật thì bản hẹp hơn, và nói chung là mỏng, mỏng dính. Rất nhẹ. Nhưng cứ tưởng là sẽ thanh thanh, thì con cá làm nhân lại giáng cho một cú "phập". Đó là cá rô — cá thịt trắng chiên (cá rô, tức là loại cá ngư lôi). Có hai loại: thịt cá lóc chiên xào, và loại giã nhuyễn làm thành kiểu chả cá satsuma-age (chắc gọi là tsumire nhỉ) — hai loại này đều có trong đó. Chỗ này người ta băm nhỏ nhỏ, nhưng bề mặt thì thơm lừng, giòn rụm~ còn bên trong lại mềm xốp và vị béo cứ "ứa ra" một cách mọng nước. Tuy nhỏ nhưng vị ngon đậm đà đầy hiện diện, vậy mà không hề ngấy là nhờ được phủ đầy một lượng lớn thì là. Sự kết hợp "cá + thì là" này lại hợp một cách đáng kinh ngạc với những ngày nóng bức. Nó hơi giống với việc ở Nhật người ta ăn lươn vào ngày Sửu giữa mùa hè oi ả vậy.

【Vắt thêm quất vàng (kim quất) vào là có ngay vị tươi mát】 Hơn nữa, điều đáng mừng là món rau ăn kèm. Tía tô và xà lách nhiều ê hề. Rồi thứ được dọn ra trên một đĩa riêng là rau xanh luộc, vị của nó là rau cần đấy. Món rau xanh (rau cần) mang vị hơi hăng đặc trưng như rau rừng này lại hợp vô cùng với món canh cá đó. Chưa hết, mấy loại gia vị lúc nào cũng để sẵn trên bàn ở đây cũng có món khác lạ. Thường thì là tỏi thái lát ngâm giấm, và dầu ớt cho thật nhiều ớt. Nhưng ở đây lại có măng muối đóng trong lọ đặt sẵn. Nghĩa là muốn gắp bao nhiêu cũng được, ăn bao nhiêu cũng được. Chỉ là măng thái sợi đem ngâm với giấm và ớt thôi, vậy mà

【Phần măng xào ớt được đặt nhẹ nhàng trên mặt sợi bún】 Khi cho phần này vào giữa chừng, Hương thơm tươi mát, giòn sần sật của những sợi măng non cùng vị chua nhẹ đặc trưng từ giấm ớt lên men sẽ khiến nước dùng như phản chiếu lại cái nắng mùa hè, đánh thức mọi giác quan một cách đầy sảng khoái. Vị chua, hơi chát một chút nhưng lại rất cay, khiến mồ hôi đổ ra mà đôi đũa vẫn không thể ngừng nghỉ. (Tôi đang định khi nào đó sẽ mua riêng phần này) Dù vậy, ăn đồ nóng khi trời nóng là chuyện hết sức bình thường ở Việt Nam. Nhưng ở Nhật, các món như Hiyashi Chuka, Zaru Soba, Reimen, Somen mới là đặc trưng của mùa hè nhỉ. Hồi còn làm việc ở Nhật, cứ đến mùa hè là cảm giác thèm ăn của tôi lại giảm hẳn. Thế nhưng, vẫn phải ăn gì đó chứ. Những lúc như vậy, tôi thường hay luộc mì Somen. Tôi đã cố gắng tạo ra sự mát mẻ bằng cách dùng đĩa lớn với vài viên đá nổi lên trên. Gừng Nhật, hành lá, gừng. Thỉnh thoảng còn trộn thêm cả cá mòi đóng hộp nữa. Thay vì nói là ăn rau, tôi cảm thấy như mình đang dùng các loại gia vị để đánh thức cơ thể vậy. Còn ở Việt Nam thì sao, mặc cho cái nóng thiêu đốt trước mùa mưa, thì chúng tôi vẫn ăn bún nóng. (Nói cách khác là quanh năm) Đổ mồ hôi, cắn những lá rau thơm, và xì xụp nước dùng nóng hổi. Cảm giác như từ sâu bên trong, cơ thể đang được kích hoạt lại từng cơ quan nội tạng một lần nữa. Hôm nay nhiệt độ cũng trên 36 độ. Thật thỏa mãn với bát Bún Cá mà tôi vừa ăn trong khi mồ hôi nhễ nhại. Rời khỏi quán và phóng xe máy đi. Lớp mồ hôi vừa đổ xuống lúc nãy đã được gió thổi bay đi mát rượi. Chính là nó, cứ nóng là ăn đồ nóng, Ở TP.HCM vào mùa hè, đây chính là cái nóng mà cơ thể ta ghi nhớ. 【Địa chỉ quán】 BÚN CÁ SONG VỊ 52 Tân Cảng, Phường Thạnh Mỹ Tây, TP. HC *Có thể chọn sợi bún khác (có khi hết nước dùng là hết món) *Giá từ 50.000 VND~ *Có chỗ đậu xe máy Bảng xếp hạng cuộc sống di cư
Bình luận