Chuyến đi xe máy đường dài khoảng 80Km để tìm cá mòi (Ho viết)
Phú Quốc (Đảo Phú Quốc), hòn đảo xa xôi của Việt Nam. Một hòn đảo nhỏ trôi nổi trên vịnh Thái Lan. Nằm ngay gần Campuchia. Nếu đi bằng xe máy, chỉ cần một ngày là có thể chạy vòng quanh đảo — một hòn đảo nhỏ với chu vi chưa đến 130 km. Bốn năm trước, chồng tôi là Sei đã cùng người bạn thân đi phượt xe máy đến đây. Anh ấy còn đến cả trong chuyến du lịch công ty nữa... tính ra là bốn lần rồi, , , không biết anh ấy yêu Phú Quốc đến mức nào. Đúng là một tay lão luyện, , , vậy mà anh ấy nói rằng mỗi lần đến lại có thêm những khám phá mới. Còn tôi thì đây là lần thứ hai. Năm ngoái ngay trước chuyến đi tôi bị cảm, sức khỏe tệ nhất, nên đã không thể đi lại thỏa thích... Lần này tôi sẽ không để hỏng chuyện, tôi đã đón chuyến đi với thể trạng thật sung sức! Món mà tôi nhất định muốn ăn ở Phú Quốc là món cá mòi. Bạn có thể thưởng thức những con cá mòi nhỏ nhắn tươi rói trông như được làm bằng tay... một món ăn đặc trưng của Việt Nam! Năm ngoái tôi đã ăn tại một quán chuyên hải sản trong trung tâm Phú Quốc. Ngon lắm, ngon vô cùng. Lần này tôi còn muốn tìm kiếm hương vị ngon hơn nữa, hay nói đúng hơn là cái ngon bao gồm cả cảnh sắc xung quanh. Thế là, chúng tôi lên đường bằng chiếc xe máy thuê lúc 7 giờ 30 phút. Bữa sáng thì nhịn luôn.

Tại trạm xăng, những người dân địa phương đang xếp hàng. Trông thật phong cách. Không biết họ để gì trong những chiếc giỏ sắt kia nhỉ... Trong lúc tôi đang mải ngắm, xe máy đã được đổ đầy xăng. Nào, cứ thế mà hướng về phía Bắc thôi!! Đường xá ở Phú Quốc rất đơn giản. Có một con đường chính chạy quanh đảo (khoảng 120km chăng). Hay nói đúng hơn, có vẻ như nhiều nơi vẫn còn chưa được khai phá, và đường xá vừa mới được hoàn thiện xong... Chồng tôi đang rất xúc động vì con đường vốn là đất đỏ vào năm kia nay đã được trải nhựa rồi~~~ Nhưng chỉ cần đi sâu vào đất liền một chút, nơi đó lại là đất đỏ. Gập ghềnh đến mức... đau cả mông.... Vừa nhảy lên vừa gồng mình giữ thăng bằng, đó cũng là một cái thú khi lái xe. Đích đến của chúng tôi là... Starfish Beach, một bờ biển với bãi cát trắng nơi có sao biển sinh sống. Nghe nói nơi đó rất đẹp. (Nhưng tôi chưa thấy sao biển đâu, vì ưu tiên ăn uống là trên hết). Tuy nhiên... hành trình đến đây khá là vất vả. Người đi bằng xe máy... rất ít. Chỉ có người địa phương hoặc những người cực kỳ ưa mạo hiểm (những người không có kế hoạch). Tôi nghĩ đi bằng taxi sẽ an toàn và an tâm hơn, haha. Vì nước nông nên cũng có người đang tắm biển... nhưng thật không may, thời tiết ngày hôm đó lại... Gió mạnh!!! Nói đúng hơn là bão luôn!! Nước biển xanh ngắt, nhưng những con sóng trắng xóa đang cuộn trào dữ dội. Trong hoàn cảnh đó, mục tiêu của vợ chồng chúng tôi, những người ở độ tuổi ngũ tuần, chính là... vì một món ăn ngon...

Đây là một quán ăn nằm dưới lòng biển! Và phương tiện duy nhất để đến được đó là... chỉ có một cây cầu tạm bợ tự làm, không hề có tay vịn.

Không hiểu sao ngày hôm đó lại có cơn gió bão dữ dội đến mức chỉ đứng yên thôi mà cũng có cảm giác như cả người sắp bị cuốn đi. B-b-bị thổi bay mấttt~~~ rơi xuốnggg~~~ Dù ôm nỗi sợ hãi ấy trong lòng, nhưng vì món ngon thì… tôi vẫn tiến bước tới.

Hơn nữa, chồng tôi là Sei lại đi chọn một cây cầu giống như trò chơi leo trèo mạo hiểm... cây cầu có chỗ lên chỗ xuống... tại sao vậy chứ? Chồng tôi cứ lững thững đi mất. Aaaaa~~~~ tôi bị bỏ lại rồi~~~ Dù sao thì cũng chỉ còn cách tiến bước, nên tôi cất iPhone vào túi, rồi từng bước từng bước đặt chân thật vững mà đi tới. Đúng như dự đoán, chỉ có mỗi chúng tôi băng qua cây cầu ván không phải cây thẳng. Nhưng nơi đến ở phía trước lại là...

Những chú cá đang tung tăng bơi lội thảnh thơi trong bể nuôi cá sống. Thực đơn cũng có rất nhiều món... Tùng tùng tùng tùng~~~!

Đúng món mình nhắm tới rồi... Cá mòi trộn với dừa, hành tây và rau thơm. Cái sự kết hợp giữa dừa nạo sợi và cá mòi tươi thì đúng là hết sảy! Cách ăn thì không phải cứ để nguyên vậy mà ăn đâu... (Đồ thật thì ngang tầm một món trong thực đơn, không, còn hơn thế nữa ấy chứ!) Bánh tráng vuông, xà lách và rau thơm được bày đầy ú ụ ra một đĩa riêng, nên bạn cứ gắp cá mòi từng cục từng cục đặt lên trên bánh tráng thật nhiều.

Có lẽ ở đây có hơn 20 miếng phi lê cá mòi. Cùng với hành tây thái lát không cay và các loại thảo mộc băm nhỏ nữa. Có vụn dừa quyện vào, và cả đậu phộng băm nữa.

Cho một chút nước sốt chua ngọt cay lên trên rồi cuốn bằng bánh tráng. Nếu đợi một lát (khoảng 2 phút) cho đến khi bánh tráng mềm ẩm thì độ hòa quyện với bánh tráng sẽ tăng lên nhiều hơn.

Cảm giác mềm ẩm đặc trưng của gỏi cuốn tươi. Ôi cái món này ngon phải biết・・・ Mình đến đây chính là vì món này đấy, vì nó đấy, đến quả là đáng công! Lượng cá mòi thì nhiều khủng khiếp,,,, thật sự rất ngon!! Kết hợp cá mòi với hành tây thì kiểu như salad còn hiểu được・・・ nhưng chỗ mà người ta thường trộn với giấm balsamic hay giấm, thì ở Phú Quốc người ta lại kết hợp với dừa nạo!! Đây không phải món ướp giấm! Người phát minh ra món này đúng là thiên tài~. Hơn nữa lượng nhiều đến mức hai người ăn không hết, mà giá thì, chỉ vỏn vẹn 200.000 VND = 1.000 yên! Nếu ở Nhật chắc phải 2.500 yên? 3.000 yên? Ở Tokyo còn hơn nữa??? 【Xin đính chính ở đây】 Suốt nãy giờ mình cứ liên tục viết là cá mòi cá mòi cá mòi Ờ thìーーーー thật ra con cá đó・・・ không phải cá mòi!! Nghe nói là cá trích cơ. Gỏi = trộn hoặc cuốn cá trích = loài cá trích (nishin) Vậy mà đến vị của cá trích và cá mòi mình còn chẳng phân biệt được,,,, lại còn ra vẻ・・・thao thao bất tuyệt. Thật là ngượng chín cả mặt.

Ngoài ra chúng tôi còn được thưởng thức nhím biển nướng, rưới thêm một chút muối chanh lên trên. Mỗi con giá 30.000 VND = 150 yên. Nơi này đúng là thiên đường phải không? Chẳng biết vì sao nữa, nhưng phải nói là số một! Vượt qua cơn gió dữ dội mới đến được đây, nên hương vị càng thêm xúc động. Với riêng tôi… đây là món ăn xếp hạng khá cao trong cả cuộc đời. Nhà hàng trên biển tuyệt vời nhất, cảm ơn vì bữa ăn ngon tuyệt! Vậy đó, chuyến lái xe giữa gió mạnh đến ê cả mông vẫn còn tiếp tục dài dài. Bảng xếp hạng cuộc sống di cư
Bình luận