Chuyến đi vòng quanh vịnh Lăng Cô ở Huế bằng xe máy tà tà — Ngập tràn các điểm ngắm đường sắt! (Ho viết)
Chuyến du lịch công ty ở Huế có rất nhiều điều mới mẻ được khám phá. Tôi muốn ghi lại những kỷ niệm của chuyến đi này. Hôm nay là chuyện về chuyến đi xe máy quanh vịnh Lăng Cô. Vịnh Lăng Cô là một vịnh nhỏ nằm ở phía đông khách sạn (Heart Mark) mà chúng tôi đã ở lần này. Nó nằm ở phía ngoài rìa phía nam của Vườn quốc gia Bạch Mã rộng lớn. Nếu đi bằng xe máy (tốc độ khoảng 30km/h) thì chỉ mất khoảng 2 tiếng là có thể đi vòng quanh hết. Có lẽ đây là một khu vực quý giá nơi ta có thể cảm nhận gần gũi cuộc sống của người dân Việt Nam địa phương.

Đừng quên xem cả nhật ký làm tinh dầu thơm mà chồng tôi, anh Sei, đã tìm thấy trên đường vào vịnh nhé. Có cả video nữa đấy. http://vietnam2519.livedoor.blog/archives/18564469.html Nào, giờ hãy thuê xe máy và bắt đầu thôi! Phí thuê khoảng 1.000 yên một ngày!

Đây là loại xe máy chở hai người thì hơi có cảm giác không vững lắm, nhưng lại vừa hợp để chạy dạo thong thả. Có hẳn cả bậc để chân cho người ngồi sau nữa nhỉ. Cảnh vịnh trôi lững lờ êm đềm cùng làn gió dễ chịu khiến chồng tôi, anh Sei, phải bất giác dừng xe lại. Phía xa xa có thể thấy một cây cầu sắt. Và nếu nhìn sang phía bên kia, một vịnh biển rộng mênh mông trải ra trước mắt. Cảm giác thật là dễ chịu! Phía sâu trong vịnh lấp lánh ánh sáng, biển mang màu xanh ngọc lục bảo, giống như thứ mà ở đây người ta gọi là "xanh lá sen". (Không thể chụp ảnh lại được, nhưng khi nhìn tận mắt thì thực sự rất cảm động.)

Vì có tuyến đường sắt một chiều chạy dọc phía đông vịnh Ranko, nên đây đó bạn sẽ bắt gặp những cây cầu sắt. Cây cầu sắt này khá lớn đấy nhỉ. Với nền là những ngọn núi xanh tươi, đâu đó ta cảm nhận được nét gì đó rất Nhật Bản.

Có những cây cầu sắt bắc qua mặt nước, và cũng có những đoạn chạy dọc theo sườn núi.

Ngay cả ở những nơi đầm lầy trải rộng, người ta cũng đặt đường ray xe lửa. Những cây cầu vòm nhỏ xây bằng đá trông thật đáng yêu phải không? Giá mà tàu chạy đúng lúc mình đến thì tốt biết mấy... nhưng cứ nửa ngày mới có khoảng một chuyến. Đây có lẽ là điểm đến không thể cưỡng lại đối với những người mê đường sắt. Hơn nữa, ở phía núi còn có nhiều đầm lầy chứa nước dẫn từ vịnh vào, và có thể thấy cả những người đang câu cá ở đó. Cứ tưởng họ chỉ đơn giản là đang tận hưởng thú câu cá... nhưng nhìn kỹ mới thấy mỗi tay họ cầm một cần câu — kiểu song kiếm hợp bích chăng??

Hơn nữa, trên lưng còn đeo cả một cục pin. Không biết có phải là để phóng dòng điện đánh bắt cá không nhỉ? Cá gì vậy? Cá trê? Cá lóc? Người ấy vẫy tay chào tôi thật tươi cười, khiến lòng tôi bỗng thấy ấm áp giữa cuộc sống thường nhật yên bình.

Bên bờ nước cũng có những chú vịt, kêu vang rộn rã đầy sức sống. Chắc hẳn ở đây thức ăn cũng rất phong phú nhỉ. Gió thổi thật dễ chịu, vừa lái xe vừa ngắm nhìn xen kẽ giữa phía núi và phía biển, thật là một chuyến đi thú vị.

Dáng vẻ chèo thuyền thanh thoát khiến người ta cảm nhận được sự mát mẻ, dễ chịu. Chúng tôi chạy xe máy lòng vòng khoảng chừng hai tiếng đồng hồ. Ở những khu vực vẫn chưa được phát triển nhiều, có lẽ đây là nơi quý giá để có thể quan sát cuộc sống của người dân địa phương ở cự ly gần. Núi non xanh mướt và vịnh biển yên bình. Cảnh sắc giống với phong cảnh Nhật Bản đến mức khiến người ta cảm thấy bình yên, gần như không có cảm giác đang ở Việt Nam. Vì đây là khu vực gần Đà Nẵng, không biết rồi đây việc phát triển có sẽ dần được xúc tiến hay không nhỉ~ Bảng xếp hạng cuộc sống định cư
Bình luận