Đắm mình trọn vẹn ở Phú Quốc 4 ngày, cột mốc chỉ đường mới cho hành trình (Ho chấp bút)
Kỳ nghỉ năm mới thư giãn trên đảo Phú Quốc. Cũng chẳng phải là đã làm điều gì đặc biệt cả. Ở trong một căn cottage được bao quanh bởi cây cối, lúc thì đọc sách, lúc thì thả mình trôi nổi trên hồ bơi.

Chúng tôi tìm được một địa điểm du lịch qua thông tin trên mạng, rồi rong ruổi bằng xe máy một cách thảnh thơi. Nhìn thì có vẻ năng động đấy, nhưng ngẫm lại thì mỗi ngày chúng tôi cũng chỉ làm đúng một việc mà thôi. Hồi trẻ thì cứ phải chỗ này chỗ kia, rồi cái quán nổi tiếng đó cũng nhất định phải ghé cho bằng được, cứ như thế đấy nhỉ. Cảm thấy thích làm gì đó một cách bâng quơ, thì cứ để dành làm ngay trong ngày hôm ấy, là một chuyến đi như vậy đó. Sau mười tháng vợ chồng mới lại có chuyến đi, và cái cớ để đi chỉ đơn giản là "Muốn rời xa một chút khỏi cuộc sống thường ngày quá đỗi bận rộn ấy nhỉ~" Rốt cuộc cũng có lúc chúng tôi giam mình trong căn nhà gỗ để tập trung vào công việc, nhưng dù vậy, một buổi sáng khác hẳn mọi khi đã đến, như khi được chạm vào những nụ cười thân thiện, gần gũi của các bạn nhân viên người Việt ở căn nhà gỗ.

Ánh nắng lọt qua bóng những chiếc lá của cái cây đã lớn lên thật to — độ tương phản tuy rực rỡ, nhưng lại dịu dàng đến bất ngờ,

Tiếng quét dọn nền đá lát khiến lòng mình thấy thật bình yên, thư thái. Ban công giữ lại cái cây đang mọc mà không chặt đi khiến mình cảm nhận được hơi ấm của cây, và mình cũng giật mình vì những trái cây rơi lộp bộp xuống giữa đêm khuya. Đến ngày cuối cùng mình mới chợt nhận ra: "Chắc chắn đây là quả sơ ri rồi nhỉ~

Vào ban ngày, ở hồ bơi vắng người, chúng tôi có thể nghịch ngợm nhảy ùm xuống nước và chơi trò lặn thỏa thích. Tựa lưng vào thành hồ, ngẩn ngơ ngắm nhìn khoảnh đất ngay bên cạnh cũng là một khoảng thời gian thật đẹp.

Ở phía sâu bên trong khu đất trống đã được san bằng, có một tòa nhà đang xây dở dang, cứ như thể kế hoạch đã bị đình trệ giữa chừng, trông chẳng khác gì một khách sạn bị đóng cửa, đứng lẻ loi cô độc một mình. Không biết rồi có ngày nào nó được hoàn thành hay không nhỉ. Không biết có ai đó đêm này qua đêm khác lẻn vào trong đó hay không nhỉ. Giống như hình dạng những đám mây cứ biến đổi, những tưởng tượng mơ mộng cứ thế trào dâng lên rồi lại tan biến đi. Khi tôi tình cờ tạt vào một con hẻm lạ lẫm, tôi bắt gặp một quán cà phê với màu sắc khiến ta phải thốt lên: đây mới đúng là Việt Nam chính hiệu!

Cửa sổ không lắp kính

Tôi đã nhận ra rằng cảm nhận làn gió là một điều dễ chịu đến khó tả. Và việc những tấm biển quảng cáo viết tay chen chúc san sát nhau cũng khiến tôi cảm nhận được chút gì đó rất đậm chất con người.

Đi tìm kiếm những cái gọi là cảnh đẹp tuyệt vời hay những món ăn ngon thì cũng hay đấy, nhưng mà cứ húp xì xụp một tô phở bình thường…

Bước trên con đường chưa hoàn thiện

Chỉ có những cảm giác thấm dần vào trong cơ thể. Không cần phải to tát gì đâu, chỉ như kéo dài buổi tản bộ ra thêm một chút, cứ chầm chậm lang thang vô định, cảm nhận mùi hương, âm thanh và bầu không khí của một vùng đất khác — khoảng thời gian ấy, tôi mới nhận ra, thật sự vô cùng quý giá đối với đời sống của con người. Một khoảng thời gian xa xỉ mà chính vì bây giờ, khi tự do bị gò bó bởi dịch corona, tôi mới cảm nhận được. Bảng xếp hạng cuộc sống di cư
Bình luận