Can Tho

Sống trong khu chung cư ở Hồ Chí Minh - ngày lễ cuối cùng của năm nay! (Ghi chú của Ho)

Dịch từ Tiếng Nhật

Ngày 2 tháng 9 là ngày Quốc khánh Việt Nam. Được nghỉ đấy! Đây là ngày lễ cuối cùng trong năm rồi!!!! Không biết người Việt Nam sẽ đón ngày này như thế nào nhỉ~ Những con đường chính vốn luôn đông đúc giờ cũng thưa vắng xe hơi, xe máy hẳn. Có vẻ mọi người đang về quê, hoặc đi đến các khu resort, điểm du lịch gần đó. Hai vợ chồng chúng tôi cũng tranh thủ ngày nghỉ này để đi Cần Thơ, cách Thành phố Hồ Chí Minh khoảng 300km về phía Nam. Chúng tôi sẽ lên xe khách chuyến 10 giờ, nhưng chắc sẽ có nhiều điều chưa rõ và có thể xảy ra chuyện bất ngờ nào đó... nên đã đến trung tâm bán vé từ lúc 9 giờ 30.

カントー行きバスチケットセンター

Vì không có nhiều người lắm nên tôi nghĩ chắc cũng không đông đúc gì mấy... Rồi tôi tự hỏi liệu xe buýt có thực sự đến lúc 10 giờ không... Sau đó nhân viên gọi tôi và bảo: "Lên xe buýt đi!" (Trong ảnh trông như giọng điệu ra lệnh vậy đó lol... nhưng thực ra họ rất lịch sự.)

バス乗り場へのバス

Chiếc xe buýt đến chính là chiếc này. Trông nó thật hoành tráng đến mức tôi nghĩ thầm, "À... thì ra là mình sẽ đi chiếc này đây.

バス乗り場で

Nhưng chiếc xe buýt này cứ lắc lư khoảng 20 phút. Và nơi đang chờ đợi chúng tôi ở đó là... Bến xe buýt thực sự đấy!

バスセンター

Ở đây có hàng chục chiếc xe buýt tụ tập lại và liên tục khởi hành không ngớt. Vì không được tổ chức bài bản như bến xe buýt Shinjuku Busta, nên hành khách đông nghẹt cả lên. Thêm vào đó, hầu như ai cũng mang khá nhiều hành lý. Chắc là quà lưu niệm gì đó nhỉ~. Và điều mình thấy khá lạ là mọi người đều cầm theo bánh mì. Loại ổ to kiểu baguette luôn.

バス停パンの売り子

Những người bán hàng cầm cả loại hộp hình xô thon dài lẫn loại hộp tròn to, vừa cầm vừa mời chào khách. Có người còn mua một lúc mấy hộp... dù đâu phải để ăn ngay trên xe buýt, chắc chỉ là món quà lưu niệm nhẹ nhàng thôi. Giờ thì lên xe buýt thôi, nhưng cái vé này... phải nói là sặc sỡ, hay đúng hơn là lượng thông tin quá nhiều, nhìn vào chẳng biết đâu mà lần.

カントー行きのバスチケット

Vừa nheo mắt vì chói, tôi vừa dựa vào những con số viết tay để lên tàu. A10 với A11 nghĩa là... Ở lối vào có sơ đồ chỗ ngồi.

配席表

Chuyến xe buýt lần này là loại ghế ngả. Đúng vậy, không phải loại ghế ngồi rồi ngả ra sau, mà vốn dĩ đã là loại để nằm thẳng luôn. Nói cách khác, đây là ghế kiểu giường tầng đôi phải không nhỉ? Có ba dãy giường tầng đôi, với A ở dưới và B ở trên. Chúng tôi được xếp ghế ở tầng dưới.

バスベッド

Cũng có người chỉ thư giãn và đọc sách. Khi lên tàu, hãy cởi giày ra và đi đến chỗ ngồi của mình. Bạn sẽ vào trong một chiếc ghế giống như buồng lái. Có thể duỗi thẳng chân, thoải mái ơi là thoải mái! Nhưng lối đi giữa các giường lại khá hẹp.

バス通路

Chúng tôi di chuyển theo kiểu đi ngang như cua vậy. Đến Cần Thơ là chuyến xe buýt kéo dài khoảng 3 tiếng, có nghỉ giải lao giữa chừng. Trên đường sá Việt Nam, đây đó có những chỗ gồ lên như ụ đất được cố tình tạo ra. Chắc hẳn đó là biện pháp để tránh chạy quá tốc độ, nhưng cái cảm giác cơ thể lâng lâng bồng bềnh mỗi khi vượt qua những chỗ đó thật là thích!! Một kiểu rung lắc khó tả, hay nói đúng hơn là một nhịp điệu, và không biết từ lúc nào, bên trong xe buýt đã...

バス車内爆睡

Chìm vào giấc mộng~~~. Không chỉ là tiếng thở đều đều, mà còn nghe rõ cả tiếng ngáy to nữa. Rồi khoảng một tiếng đồng hồ đến Cần Thơ, xe dừng lại nghỉ để đi vệ sinh. Mọi người được thả xuống một nơi giống như trạm dừng nghỉ (service area) ở Nhật Bản, à không, giống trạm dừng xe (parking area) hơn, để đi vệ sinh hoặc mua quà lưu niệm. Nói đến trạm dừng nghỉ ở Nhật Bản thì... có bánh xúc xích chiên kiểu Mỹ, mì ramen, kem tươi (soft cream), v.v... Ở Việt Nam cũng... có đấy, có kem tươi đấy. Nhưng mà, có gì đó hơi khiến tôi bận tâm một chút...

休憩所にて

Hình chữ U cho phép thưởng thức hai vị, vani và socola! Giá 20 nghìn đồng, tức là khoảng 100 yên. Vậy thì, gọi món thôi nào!

wソフトクリーム

Chị nhân viên đã tráng xoáy tròn hai loại kem mềm vào ốc quế cho tôi. Kem mềm được xếp đầy trong chiếc ốc quế chắc miệng như bánh Umaka Bou, ăn ngon tuyệt!! Chuyến đi đến Kanto vẫn còn ở phía trước~~ Bảng xếp hạng cuộc sống di cư

#Du lịch nội địa Việt Nam#Những chuyện thường ngày ở Việt Nam

Bình luận