Bình gốm nền chàm ~ Hoa văn hoa sen ~ (Nét bút của Ho)
Dạo bước quanh phố cổ Hà Nội. Tình cờ ghé vào một cửa hàng có kệ dựng sát tường bên vỉa hè, bày đầy đồ gốm sứ. Ban đầu tôi vốn không có ý định mua gì cả... Đây là nhật ký hành trình tìm kiếm bát đĩa ở phố cổ Hà Nội.

Buổi tối cảm xúc dâng trào quá nên tôi lại đi lang thang tìm ra cửa hàng đó và mua được. Đây là một chiếc đĩa lớn đường kính 36cm. (Lớn hơn cả đĩa "shaku", mà thú thật là có vết nứt và cả chỗ bị sứt mẻ nữa...) Mua với giá 200.000 VNĐ, tương đương khoảng 1000 yên (cảm ơn chồng em, Sei, rất nhiều!!!). Đây là đồ mua từ một cửa hàng gốm sứ không tên nằm trong một góc phố cổ Hà Nội, Việt Nam. Chủ quán là một bà cụ nhỏ nhắn, không mấy nhiệt tình chào mời. Việc tìm ra chỗ này cũng khá vất vả, cửa hàng nằm ven đường, ở cuối phố Đường Già Ngư (Duong Gia Ngu).

Kiểu như thế này, người ta đặt kệ dựa vào tường tòa nhà (ở một góc vỉa hè) rồi bày la liệt bát đĩa lên trên. Trông cũng giống như một quầy hàng ngoài trời thường thấy thôi, nhưng cách bày biện món hàng lại đúng gu của tôi một cách kỳ lạ, nên tôi đã vô thức chụp lại bức ảnh này. Gốm Bát Tràng thông thường được bày bừa bộn, và có rất nhiều loại đĩa nhỏ, cốc, ấm trà đa dạng.

Bụi bám đầy khắp nơi, tuy các loại có được phân chia nhưng cách bày biện thì khá qua loa. Phía trong cũng có những món đồ gốm khá độc đáo, càng nhìn càng thấy thú vị.

Nhìn thật kỹ, có thể thấy bày rất nhiều loại gốm Bát Tràng khác nhau. Không phải loại gốm Bát Tràng màu pastel đang dẫn đầu xu hướng, mà là kiểu thiết kế truyền thống, chính thống. Trên đó là những hình vẽ tay màu đỏ son, xanh lam, xanh lá nhạt, với họa tiết chuồn chuồn, hoa và cá. Vốn dĩ tôi rất thích các loại chén bát, và cũng đã mang theo từ Nhật Bản rồi, nên tôi đã định bụng là sẽ không mua thêm nữa.

Cái lót nồi kiểu này cũng dễ thương ghê~ mình đã nghĩ vậy đó. Nhưng mà nghĩ lại... ở nhà có sẵn cả đống đồ thay thế rồi mà. Vậy mà lòng vẫn cứ lung lay khi nghĩ cái lót nồi in tranh Đông Hồ này hiếm thật đấy~, nhưng vẫn ráng nhịn, ráng nhịn. Về gốm sứ Việt Nam thì mình vốn thích gốm Sông Bé hơn là gốm Bát Tràng. Sau khi đi dạo xong, mình còn quên mất là đã chụp ảnh, vậy mà tình cờ thế nào lại tìm thấy được~~~. Ban đêm không ngủ được mấy, cứ thẫn thờ. Nằm quay bằng iPhone, rè~~ Nhiều bát đĩa quá~ rè~~~~ Chưa từng thấy bát đĩa như thế này~ rè~~~~ rè~!!

Ơ?! Cái bát to ở phía sau kìa, trông dễ thương ghê! Hoa văn hoa sen (lotus), lại còn màu chàm nữa... cứ để ý mãi... cứ để ý mãi... không ngủ được. Thế là sáng hôm sau, tôi bàn với chồng là Sei. Nói là bàn bạc chứ thực ra là thương lượng. Tôi, người vợ (Ho): "Có một cái bát mà em để ý lắm luôn. Là đĩa lớn màu chàm, với hoa văn hoa sen đẹp mà em chưa từng thấy bao giờ. Nhưng em mới chỉ xem qua ảnh thôi nên không biết hàng thật thế nào. Nếu cầm lên mà thấy chất liệu, màu sắc ổn thì em muốn mua lắm~ Mua được không anh?" vừa nói vừa đưa ảnh cho anh xem. Sei “Cậu nhìn tận sâu trong kệ luôn à~ haha... Cái đó đẹp ghê~. Cậu có biết cửa hàng ở đâu không? Hay là mình thử đi xem rồi tính tiếp nhỉ” Nhưng vì cũng không có ý định mua thứ gì quá đắt, nên hai đứa cũng bàn với nhau về giá cả. Quyết định là sẽ không mua nếu giá trên 200.000 VNĐ. Rồi chúng tôi bước đi trong khu phố cổ dưới cái nắng gay gắt, vừa đi vừa lần theo sợi chỉ ký ức. Dù đã tận dụng hết Google Maps nhưng vẫn phải đi tới đi lui khoảng hai lần quanh cùng một khu mới tìm ra được.

Có mấy vết nứt, vết sứt khiến tôi hơi băn khoăn, nhưng bà chủ tiệm bảo rằng "Vì có vết nứt này nên thay vì 500 nghìn đồng, chỉ còn 200 nghìn đồng thôi..." Tôi thích cái cảm giác nhám nhám như được chạm khắc, nên cũng chấp nhận luôn phần bị sứt. Vì nằm trong ngân sách nên tôi đã mua. Có phải gốm Bát Tràng không? Thời kỳ nào? Ai làm ra? Tất cả đều không rõ. Dù là món đồ vô danh từ một cửa hàng vô danh, nhưng tôi rất mãn nguyện vì đã tìm được món mình thích. Từ giờ đã thấy háo hức không biết nên bày nguyên liệu gì, món ăn gì lên đó! Bảng xếp hạng cuộc sống định cư ở nước ngoài
Bình luận