Chuyến đi Hoàng Su Phì (đến ruộng bậc thang Việt Nam) 13 Uống quá chén rồi~
Bữa đại tiệc cùng gia đình người Dao Đỏ vui đến mức tôi đã say khướt luôn. Chuyến đi tắm suối nước nóng như dự định thì đương nhiên là hủy rồi. Bởi vì tôi đã lảo đảo hết cả người mà. Tôi vốn định đi trekking cả ngày, nhưng rốt cuộc lại bị đưa lên xe máy chở về bungalow. Thế nhưng tôi trong lúc say xỉn đã ngã lăn từ trên yên sau xe máy xuống. Cái u trên đầu tôi chính là vì vậy mà có đấy. Đang thấy "ơ, sao đau đau thế nhỉ~" thì mọi người bảo tôi rằng "cậu bị ngã xuống rồi đấy~". Thật sự là nguy hiểm quá đi — vừa không đội mũ bảo hiểm, đường núi lên bungalow lại dốc đứng nữa chứ. Bác tài xế thì cứ như kiểu "bám cho chắc vào nhé~", tôi đã làm phiền bác quá. May mà về được an toàn… Về phòng ngủ một giấc say sưa, rồi ngâm mình trong nước tắm thảo dược để xua tan mệt mỏi.

Ăn cả bữa tối nữa nhé. Vẫn còn ăn được — mà nói đúng hơn là dù đang say khướt nhưng vẫn ăn ngon miệng lắm. Tôi đã hoàn toàn mất kiểm soát luôn rồi wwww

Không nhớ hết đâu nha hihi, nhưng những ký ức ngon lành thì vẫn còn đọng lại. Ba ngày thật sự đậm đà, trọn vẹn. Suối nước nóng thì để lần sau vậy. Chìm vào giấc ngủ thật sâu, rồi sáng hôm sau... Cứ như thể biết được chúng tôi đang say xỉn vậy, bữa sáng là cháo!!

Vui quá đi~~~ Bổ dưỡng thật, thấm vào tận cơ thể luôn. Mình nấu cơm với thịt gà rồi rắc thật nhiều tía tô đỏ lên trên. Đúng là một bữa sáng ngon tuyệt vời. Giờ thì chỉ còn thu dọn hành lý rồi khởi hành lúc 10 giờ sáng thôi! Lượt về mình sẽ đi theo tuyến tránh đường xấu, nếu tính dư ra khoảng 3 tiếng thì chắc là ổn~~~ nên là thoải mái~~ chán ấy mà.

Vừa nhâm nhi tách cà phê thật thong thả, cả nhóm chúng tôi vừa lục lại ký ức của ngày hôm qua, cùng nhau ghép lại từng mảnh như chơi ghép hình. Nghe nói cả cụ trưởng lão 82 tuổi cũng uống khá nhiều. Và hình như cô dâu trẻ cứ nhấp từng ngụm nhỏ mà lại là người uống nhiều nhất. Lúc về có người ngã từ xe máy xuống lăn quay ra đất (chính là tôi đây)... vân vân và vân vân, toàn những câu chuyện kỷ niệm vui vẻ. Rồi khi đang chuẩn bị ra về... một nhân viên vừa cười tủm tỉm vừa vẫy tay gọi tôi lại. Không biết có chuyện gì đây~, tôi thử đi đến khu vực làm việc xem sao, thì...

Chỉ tay xuống lòng đất ngay bên cạnh, "Cậu biết cái này không?" anh ấy hỏi. Mở nắp ra, rồi lại gỡ luôn tấm nilon đang phủ bên trên nữa thì...

Bên trong là, ơ kìa··· rượu shochu tự nấu đấy. Anh ấy múc bằng hộp nhựa, rót ồng ộc vào chén nhỏ~ nào, mời chị~ vừa nói vừa đưa. Dù đang nghĩ là đang say xỉn thế này thì rượu chè thôi chắc··· vậy mà vẫn nhấp một ngụm bé xíu. Ừm, ngon thật.

Nghe nói người ta ủ nó dưới lòng đất đấy. Vậy mà đến lúc sắp về mới chịu nói cho tôi biết... hê hê hê. Nào, trả xe máy thuê rồi bắt xe buýt về Hà Nội thôi nào~~~ Bảng xếp hạng cuộc sống di cư
Bình luận