Chuyến đi Hoàng Su Phì (đến những thửa ruộng bậc thang của Việt Nam) 14: Đường về cũng gian nan lắm
Đi xe buýt từ Hà Nội mất 6 tiếng (nửa đêm thì 3 tiếng). Rồi thuê xe máy, từ đó chạy thêm 10 tiếng nữa (cố tình chọn đường xấu). Những thửa ruộng bậc thang ở Hoàng Su Phì đã nhẹ nhàng xoa dịu cơ thể đã căng cứng đến tận cùng của tôi (đặc biệt là phần mông).

Giờ làm việc căng thẳng đã hết, chuẩn bị về nhà

Cách cố định hành lý mà tôi học được sau khi trên đường đi hành lý bị bung ra và phải buộc lại. Để giữ chỗ ngồi, tôi còn để hành lý ở phía trước nữa.

Đối với xe hai chỗ thì rộng rãi ghê~ (Lúc đi mà làm thế này thì tốt biết mấy... nhưng hồi đó có biết đâu.) Đây chính là thành quả của việc tích lũy kinh nghiệm đấy. Lúc về, tụi mình chọn con đường núi êm ái, vừa đi vừa nghỉ mà chỉ cần 3 tiếng là ổn. Chỉ lo mỗi chuyện mưa thôi, nhưng may là trời không mưa to, nên còn dư dả thời gian để ngắm cảnh nữa. Có điều, cái giá của việc mấy ngày liền chơi quá đã, uống quá chén cũng bắt đầu từ từ lộ ra... Giữa lúc đang vòng vèo đổ dốc trên con đường núi ngoằn ngoèo chẳng kém gì đèo Irohazaka (đường thì tương đối được trải nhựa), khoảng từ lúc này trở đi, việc ngồi sau xe máy rồi nghiêng người qua trái qua phải bắt đầu thấy mệt rồi... Dù cảnh thì đẹp thật đấy.

Cảm giác như người ta đang xẻ núi để làm đường với tốc độ rất nhanh vậy. Vì đây là vùng mưa nhiều nên chỗ này chỗ kia có sạt lở đất, có rất nhiều nơi khiến mình phải thốt lên "ôi, sợ quá". Phía trước bỗng mở ra quang đãng nên chúng tôi nghỉ chân một chút. Rồi bảo nhau "Kìa, có thác nước đang chảy kìa~".

Vùng cây xanh trải rộng

Cả công trường làm cầu bị cuốn trôi. Lần sau chắc sẽ có cây cầu đẹp

Thời gian nghỉ ngơi trong lúc ngắm nhìn một nơi như thế này. Đường về khác hẳn lúc đi nên thật nhẹ nhàng~ tôi thong thả là vậy, nhưng mỗi mình tôi thì có lẽ hơi gay đấy... Bụng bắt đầu sôi ọc ọc rồi, mà có khi còn thấy buồn nôn nữa.

Bức ảnh kỷ niệm mà mình háo hức chụp cũng hỏng bét luôn hihi Khi nhìn thấy nhà, họ ân cần hỏi mình: Hay là ghé đâu đó mượn nhà vệ sinh nhé?... nhưng mà thôi thôi, mình vẫn còn ráng được nên cố gắng nhịn cho tới khi xuống núi, quyết tâm nào! Giữa đường tuy có vài đoạn hơi gập ghềnh, nhưng mình đã xuống núi an toàn. Ghé cây xăng mượn nhà vệ sinh, giải quyết cho nhẹ nhõm rồi đến giờ ăn cơm!

Bữa trưa ở quán ăn bình dân. Cảm giác hoài niệm sao đó

Thịt lợn luộc, mì xào, trứng cuộn, rau cải xào, đậu phụ kho... Tôi đã ăn cơm no nê hết bát này đến bát khác. Chúng tôi đã trả xe máy thuê một cách suôn sẻ, rồi lắc lư suốt 6 tiếng trên chuyến xe buýt về Hà Nội. (Kẹt xe buổi chiều đúng như dự đoán.) Từ Hà Nội bay thêm 2 tiếng nữa, và khi tôi về đến nhà mình ở Sài Gòn an toàn thì ngày đã sang hôm khác. Tôi ngủ vùi như chết, ngủ say li bì. Rồi cuộc sống thường nhật quen thuộc lại bắt đầu. Chuyến đi cuồng nhiệt đến những thửa ruộng bậc thang vùng Đông Bắc Việt Nam còn kèm theo cả cuộc phiêu lưu trên những con đường xấu tệ mà Google Maps cũng chẳng có, nhưng đó là một hành trình vô cùng thú vị, quá mãn nguyện! Lần tới nên đi đâu nhỉ~ À, thật ra thì... dù đã ăn bữa trưa rất ngon miệng, nhưng sau đó bụng dạ tôi trở nên vô cùng khó chịu, và khoảng thời gian chờ chuyến bay về thật là tồi tệ... Ở sân bay, cơn bão sôi ùng ục réo òng ọc trong bụng cứ kéo dài mãi, tôi phải chạy vội vào nhà vệ sinh chừng 10 lần, haha. Tôi mua thuốc ở hiệu thuốc. Khi tôi ra hiệu rằng mình bị tiêu chảy, nhân viên cửa hàng vừa cười tôi vừa giúp chọn thuốc, và tôi nuốt ngay lập tức. Tốn kém ghê...

Trong lúc bay thì chỉ một lần là xong, nhưng đến Hồ Chí Minh lại một lần, về đến nhà lại thêm một lần nữa······ Hối hận ơi là hối hận, phải hết sức cẩn thận với việc ăn quá nhiều uống quá nhiều, và nhớ mang theo thuốc mới được. Bảng xếp hạng cuộc sống định cư
Bình luận