Ha Giang

Chuyến du hành đến Hoàng Su Phì (Đến những thửa ruộng bậc thang của Việt Nam) 3 — Khung cảnh chỉ nơi đó mới có

Dịch từ Tiếng Nhật

Cái hay của một chuyến đi thì không đi thử sẽ chẳng thể nào biết được. Huống hồ đó lại là vùng đất gần như không có chút thông tin nào. Trong thời buổi hạ tầng mạng internet ngày càng hoàn thiện như hiện nay, người ta cứ nghĩ rằng chắc chẳng còn nơi hoang sơ hẻo lánh nào nữa đâu... nhưng vẫn còn đấy. Những nơi không có trên Google Maps, những nơi sóng không tới được. Có những bầu không khí, những khung cảnh mà nếu không tự mình đến thì chẳng thể nào cảm nhận được. Hôm nay, bị người chồng ưa mạo hiểm và anh bạn của anh ấy rủ rê, chúng tôi cứ thế lao đi trên những con đường gồ ghề khó đi, để rồi bắt gặp những khung cảnh mà thường ngày chẳng thể nào thưởng thức được. Chỉ là một con đường quê bình thường thôi, nhưng ở đó lại có cả một cuộc sống. Anh bạn kêu lên "Chết, mình quên mất cái kính râm rồi~", thế là chúng tôi bảo nhau "Nếu thấy tiệm tạp hóa nào thì ghé vào nhé~". Đang tha thẩn ngắm nghía. Tiệm tạp hóa ở quê ấy mà, thứ gì cũng có. Trong lúc tìm kính râm, tôi đi vòng vòng khắp cửa tiệm, lòng đầy háo hức reo vui.

IMG_7171

Từ nguyên liệu thực phẩm đến nước giặt, dầu gội và đủ loại đồ dùng sinh hoạt. Trên tường có thứ gì đó trông như một chiếc vòng cao su lớn.

IMG_7173

Cái này dùng để làm gì nhỉ? Chồng tôi nghĩ chắc là dây để buộc đồ lên xe máy…nên đã mua một sợi. Sợi dây thun chắc chắn để buộc hành lý, rất hữu ích. Và thứ đập vào mắt tôi chính là dụng cụ nấu ăn. Chiếc ấm nhôm. Kiểu dáng này thì ở Hồ Chí Minh không có đâu~

IMG_7174

Cái ấm, cái nồi xinh xắn quá… Cái này là để pha trà rồi nấu cơm phải không ạ. Nhưng tôi sẽ nhịn thôi. Chụp một tấm ảnh kỷ niệm để lưu lại làm một ký ức đáng yêu. Và ngay cả trong lúc tôi tạt ngang dừng chân như thế này, thì bây giờ đang đúng vào mùa gặt lúa, nên những người hàng xóm ai nấy đều cùng nhau góp sức gặt lúa.

IMG_7176

Vì là việc đồng áng nên đương nhiên trên tay họ cầm liềm. Những chiếc liềm sắc bén cong tròn hơn hẳn so với ở Nhật Bản. Kích cỡ cũng đủ loại. Chắc hẳn phải có kích cỡ vừa tay, cầm vào thấy vừa vặn thoải mái. Điều đáng chú ý chính là thứ đội trên đầu. Nhắc đến Việt Nam là nghĩ ngay đến nón lá, nhưng mà... nhìn kỹ thì... to ơi là to! Đúng hơn là, họ đội thêm một chiếc nón lá còn to hơn nữa chồng lên trên chiếc nón lá cỡ bình thường. Bên trong hình như được lót nhôm màu bạc nên nhẹ hơn.

IMG_7177

Hơn nữa, thiết kế lại còn dễ thương! Nói cách khác, đây chính là cái nón lá bọc vải phải không nào. Nó che bóng mát kín tới tận vai mà lại còn chắn được mưa nữa. Quả là quá hợp cho công việc đồng áng. Đôi ủng dưới chân cũng là loại mềm cao quá đầu gối. Có vẻ như mọi thứ đã tiến hóa theo đủ kiểu để làm việc cho dễ dàng hơn. Những thứ như thế này thì đúng là không đến tận nơi thì chẳng thể nào hiểu được. Tôi đâm ra muốn có một cái. Nhưng mà có dùng đến đâu… Thôi thì chụp ảnh kỷ niệm, chụp ảnh kỷ niệm nào… Bảng xếp hạng cuộc sống di cư

#Du lịch trong nước Việt Nam#Chuyện thường ngày ở Việt Nam

Bình luận