Da Nang

Khu nghỉ ở Sơn Trà mà kiến trúc sư đi xem hơn 30 đình chùa Việt Nam mới dám vẽ

Từ trung tâm Đà Nẵng chạy xe lên bán đảo Sơn Trà, qua khỏi đoạn đường ven biển là bắt đầu leo dốc. Đường hẹp dần, một bên là vách núi rừng, một bên là biển. Đi hết con dốc đó sẽ tới Bãi Bắc — một vũng biển nhỏ quay mặt về hướng bắc, và nằm trọn trong vũng đó là InterContinental Danang Sun Peninsula Resort.

Toàn cảnh vịnh Bãi Bắc nhìn từ trên cao, bãi cát cong, hàng dừa và những mái ngói xám của khu nghỉ

Chỗ này là một trong số ít công trình được phép xây trong khu bảo tồn thiên nhiên Sơn Trà. Khu nghỉ trải trên khoảng 39 hecta sườn núi, ôm lấy 700 mét bờ biển riêng, và mở cửa từ tháng 6 năm 2012.

Người thiết kế là Bill Bensley, kiến trúc sư người Mỹ làm resort ở châu Á đã mấy chục năm. Điểm đáng nói nằm ở cách ông ấy bắt đầu: trước khi vẽ, ông đi qua hơn 30 ngôi đình, chùa, cung điện và lăng tẩm ở Việt Nam để xem người Việt xưa làm nhà thế nào. Nghe thì giống chuyện quảng cáo, nhưng nhìn công trình thì thấy rõ là ông ấy có xem thật.

Các villa trắng xếp thành tầng trên sườn núi xanh, phía dưới là bãi biển và hàng dừa

Mái ngói cong và hệ khung gỗ lấy từ nhà rường Huế. Cửa bàn khoa, mảng chấn song đứng và tỷ lệ những căn nhà nhỏ gợi lại phố cổ Hội An. Mấy khoảng sân trong, giếng trời và lối đi lát đá thì đúng cái nhịp của làng quê Bắc Bộ. Có chi tiết đi khá xa: đầu giường trong phòng được làm theo một hoa văn ông ấy thấy ở sân đình bên Bát Tràng.

Hai mái tranh hình nón của khối nhà chính nhô lên giữa tán dừa, biển xanh phía sau

Tức là đây không phải kiểu "resort Á Đông" chung chung mà khách sạn nào ở Đông Nam Á cũng làm được. Nó nhặt từng món từ những chỗ có thật ở Việt Nam rồi ghép lại. Người Việt vào đây sẽ liên tục thấy quen quen, mà lại không chỉ ra ngay được là quen ở đâu.

Cách tổ chức mặt bằng cũng khác thường. Sườn núi dốc gần như thẳng đứng, nên thay vì san phẳng, Bensley chia khu nghỉ thành bốn tầng cao độ, đặt tên theo chiều từ trên xuống: Heaven, Sky, Earth, Sea — Trời, Không, Đất, Biển. Tầng nào nhìn ra biển tầng đó, và càng xuống thấp thì càng gần sóng.

Nối bốn tầng là một tuyến tàu kéo chạy trên ray dốc, khu nghỉ gọi là Nam Tram. Nó là phương tiện đi lại chính trong khu — bởi vì đi bộ từ tầng Heaven xuống tầng Sea thì xuống được, còn leo ngược lên thì không ai muốn thử lần thứ hai. Cabin đan nan, chạy chậm, và đoạn nhìn ra vịnh trên đường xuống là thứ nhiều khách nhớ lâu hơn cả phòng ngủ.

Cabin tàu kéo Nam Tram đan nan, bên trong treo chiếc nón lá, nhìn xuống bãi biển

Chi tiết trang trí cũng là chỗ Bensley chơi đùa. Rải rác khắp khu là tượng khỉ, tượng vạc, tượng chó đủ tư thế, làm hơi biếm hoạ, đặt ở những chỗ bất ngờ — đầu bậc thang, mép hồ, giữa bồn nước. Đây vốn là dấu tay quen thuộc của ông ấy, và nó khiến một khu nghỉ sang trọng bớt cái vẻ nghiêm trang thường thấy.

Tượng khỉ mạ vàng ôm quả cầu phun nước, phía sau là vịnh biển và núi Sơn Trà

Về ăn uống, các nhà hàng ở đây được làm như những bối cảnh riêng biệt chứ không phải một phòng ăn khách sạn nhân lên nhiều lần. Có chỗ đi tông trắng đen với đèn chùm và khăn bàn trải phẳng, kiểu nhà hàng Pháp cổ điển; có chỗ dùng vòm trắng đắp nổi, ghế nhung xanh và cửa vòm mở thẳng ra biển.

Nội thất nhà hàng tông trắng đen, đèn chùm pha lê, bàn trải khăn trắng và nếnNhà hàng với những vòm trắng đắp nổi, ghế nhung xanh và cửa vòm nhìn ra biển

Khu nghỉ còn một nhà hàng nằm cheo leo trên vách núi, các khoang ngồi làm theo hình chiếc nón lá, mỗi khoang nhìn thẳng xuống vịnh. Ảnh chụp chỗ này xuất hiện nhiều tới mức với không ít người, đó gần như là hình ảnh đại diện của cả bán đảo Sơn Trà.

Khu nghỉ lên đèn ban đêm, phía xa là ánh đèn tàu thuyền ngoài khơi

Vài điều thực tế nếu bạn định ra đây.

Đường ra Bãi Bắc không có xe buýt và cũng không phải tuyến taxi hay chạy. Cách gọn nhất là đặt xe riêng có tài xế từ trung tâm; quãng đường khoảng 20 km, chạy chừng 40–45 phút tuỳ giờ. Xe máy đi được, nhưng đoạn dốc cuối khá gắt và trời mưa thì trơn — người chưa quen đường đèo không nên liều.

Bãi Bắc quay về hướng bắc, nên mùa gió mùa đông bắc (khoảng tháng 10 đến tháng 2) sóng và gió mạnh hơn hẳn mấy bãi phía đông như Mỹ Khê. Ngược lại từ tháng 3 đến tháng 8 biển ở đây thường lặng và trong. Ai đi vì biển thì nên tính theo mùa chứ đừng tính theo lịch nghỉ.

Không ở lại qua đêm vẫn có thể vào ăn ở các nhà hàng, nhưng nên đặt bàn trước — khu nghỉ nằm trong khu bảo tồn, cổng có kiểm soát, đến ngang không phải lúc nào cũng vào được. Và nhớ là đã ra tới đây thì quanh đó không có hàng quán gì khác; ăn uống dọc đường nên giải quyết ở đoạn chân bán đảo.

Cuối cùng, nếu chỉ muốn nhìn cho biết mà chưa tính chuyện ở, thì đoạn đường ven biển Hoàng Sa lên Sơn Trà tự nó đã đáng đi rồi. Mấy khúc cua trên cao nhìn xuống vịnh Đà Nẵng, sáng sớm sương còn treo trên rừng — thứ đó không phải trả tiền vẫn xem được.

Ảnh: Daderot (CC0) và Jcsantos85 (CC BY-SA 4.0) — Wikimedia Commons

🏷️ Địa điểm được nhắc đến

#sơn trà#bãi bắc#đà nẵng#resort#kiến trúc#du lịch

Bình luận