Mì Quảng buổi sáng — ăn sao cho đúng kiểu Đà Nẵng
Ở Đà Nẵng, mì Quảng là món hàng nào cũng có, ngõ nào cũng bán, và mỗi nhà nấu một kiểu. Người mới tới hay hỏi tôi "quán nào ngon nhất" — câu đó thật sự khó trả lời, vì dân ở đây phần lớn ăn quán gần nhà, quen vị nào thì theo vị đó suốt.
Thứ nên biết trước tiên: mì Quảng không ăn như phở hay bún. Nước lèo được chan rất ít — nhiều quán chỉ xâm xấp đáy tô, đủ để sợi mì thấm chứ không ngập. Khách lần đầu hay tưởng quán múc thiếu rồi gọi với theo xin thêm nước.

Sợi mì bản to, hơi dai, thường tráng từ bột gạo rồi thái tay. Ngoài mì Quảng tôm thịt hay gà quen thuộc thì bản chay cũng phổ biến — nấm mèo, đậu hũ, chả chay, ăn vào ngày rằm hay mùng một thì quán nào cũng có.
Miếng bánh tráng mè nướng đi kèm không phải để trang trí. Bẻ từng miếng nhỏ thả dần vào tô, ăn tới đâu bẻ tới đó — thả hết một lượt thì chỉ vài phút là ỉu, mất luôn cái giòn vốn là điểm hay nhất của nó.
Rau sống là phần tôi thấy nhiều người bỏ phí. Một rổ đầy: xà lách, húng quế, bắp chuối bào mỏng, giá. Ăn hết cứ xin thêm, quán không tính tiền và cũng không ai để ý.

Giá phổ biến 30–45 nghìn tùy loại và tùy quán — mì gà thường mềm hơn túi tiền so với mì tôm thịt. Nhiều quán chỉ bán buổi sáng, tầm 9–10 giờ là dọn hàng, nên đi muộn hay hụt.
Một mẹo nhỏ: vắt chanh vào rồi trộn đều từ dưới lên, đừng trộn từ trên xuống. Nước lèo nằm dưới đáy, trộn không kỹ thì nửa tô đầu mặn chát, nửa tô sau lại nhạt thếch.
Mỗi quán một tay nghề khác nhau: có nơi nước lèo đậm màu nghệ và dậy mùi nghệ tươi, có nơi trong hơn và ngọt xương nhiều hơn. Không có chuẩn chung, nên đừng tin tuyệt đối vào một bảng xếp hạng nào.
Ai mới tới thì cứ chọn quán vỉa hè nào đông người địa phương ngồi, gọi một tô, ăn thử. Đó vẫn là cách chọn đáng tin nhất.

Bình luận