Da Nang

Mấy quán ở Đà Nẵng đã bán lâu hơn tuổi của nhiều người đang xếp hàng

Có một kiểu quán ở Đà Nẵng mà nhìn ngoài chẳng có gì: bảng hiệu bạc màu, vài bộ bàn thấp, nồi nước lèo đặt ngay lối vào. Nhưng hỏi người sống ở đây thì ai cũng biết tên, và nhiều quán trong số đó đã mở cửa từ trước khi khu An Thượng có khách nước ngoài.

To bun cha ca trong to nhua xanh tren ban do, ro rau song de rieng

Bún chả cá Nguyễn Chí Thanh là cái tên hay được nhắc — quán bán hơn bốn mươi năm, đủ lâu để thành điểm hẹn quen của cả một khu phố. Bún chả cá Bà Phiến cũng ngoài ba mươi năm. Bánh canh ruộng cô Hồng thì quãng hai mươi chín năm.

Cái tên "bánh canh ruộng" nghe lạ với khách, nhưng nó mô tả đúng chuyện đã xảy ra: hồi trước mấy gánh bánh canh ở Đà Nẵng hay ngồi gần ruộng, người ta gọi theo chỗ ngồi rồi thành tên món.

Can canh to banh canh soi day, nuoc trong, thit bam va hanh la

Bún chả cá Bà Lữ là trường hợp khác — cơ sở chính ở 319 Hùng Vương, sau này mở thêm chỗ thứ hai ở 17 Nam Trân. Giá được nhắc quanh 20–25 nghìn một tô, tức gần như không đổi so với mặt bằng chung suốt nhiều năm.

Điểm chung của mấy quán này không phải món ăn — bún chả cá với bánh canh thì đâu cũng có. Điểm chung là họ bán đúng một thứ, suốt mấy chục năm, và không đổi. Không thêm menu, không mở chi nhánh ồ ạt, không chỉnh công thức cho hợp khẩu vị khách du lịch.

Nếu bạn muốn ăn thứ mà người Đà Nẵng thật sự ăn, mấy quán kiểu này là chỗ để tìm. Chỉ cần lưu ý: quán lâu năm thường bán theo giờ cố định và nghỉ khi hết hàng, nên đi trễ là về không.

Ảnh: Everyday English (CC BY-SA 4.0) · SauceSupreme (CC BY 2.0) — Wikimedia Commons

#quán lâu năm#bún chả cá#bánh canh ruộng#đà nẵng

Bình luận