Da Nang

Định luật quán ăn Việt Nam: càng ngon càng xấu

Đây không phải nói quá. Đây gần như là một quy luật vật lý ở đất nước này, và nó có lý do kinh tế rất rõ ràng.

Vì sao quán ngon lại xấu:

• Quán tồn tại nhờ khách quen, mà khách quen không quan tâm tới trang trí. Họ quan tâm tới tô bún. • Không có tiền thuê mặt bằng đẹp thì giá bán rẻ hơn, nên đông khách hơn, nên nguyên liệu quay vòng nhanh hơn, nên tươi hơn. • Quán bán một món suốt hai mươi năm thì không cần menu. Không cần menu thì không cần in menu. • Chủ quán thường là người nấu. Người nấu thì bận nấu, không bận chọn màu sơn.

Vì sao quán đẹp hay không ngon bằng: không phải vì họ nấu dở, mà vì một phần đáng kể tiền của bạn đang trả cho điều hoà, nội thất, nhân viên, và vị trí mặt tiền. Cùng 60 nghìn, quán vỉa hè dồn 50 nghìn vào nguyên liệu, quán đẹp có thể chỉ dồn được 25 nghìn.

Ngoại lệ có thật: quán đẹp mà vẫn ngon thì thường là quán đã ngon từ trước rồi mới sửa sang, hoặc quán do đầu bếp thật sự tâm huyết mở. Cách phân biệt: xem quán có bán ít món không. Menu 8 món thì đáng tin, menu 80 món thì không.

Cảnh báo ngược lại: xấu không tự động đồng nghĩa với ngon. Có quán vừa xấu vừa dở. Chỉ báo đáng tin nhất vẫn là số người địa phương đang ngồi ăn vào đúng giờ ăn — quán 11 giờ trưa kín bàn thì không cần biết nó trông thế nào.

#quán ăn#hài hước#đà nẵng#mẹo ăn uống

Bình luận