Đèo Hải Vân: ba cách vượt đèo, và cách nào cũng có người chọn sai
Hải Vân là đoạn đèo ngăn Đà Nẵng với Huế, dài khoảng 20 km, điểm cao nhất chừng 500 m so với mực nước biển. Tên đèo nghĩa là "biển và mây" — và đó là mô tả chính xác chứ không phải chữ nghĩa văn hoa.

Có ba cách đi, mỗi cách hợp với một kiểu người khác nhau.
Cách 1 — Tự chạy xe máy. Đây là cách được nhắc nhiều nhất trên mạng, và cũng là cách bị chọn sai nhiều nhất. Đường đẹp thật, nhưng dốc dài, cua gấp liên tục, và xe tải vẫn chạy. Chỉ nên đi nếu đã quen chạy đường đèo, xe còn tốt, và trời khô ráo. Sương mù trên đỉnh xuống rất nhanh, có lúc chỉ nhìn được vài mét.
Cách 2 — Hầm Hải Vân. Xe ô tô qua hầm mất khoảng 10 phút thay vì gần một tiếng vượt đèo. Nhanh, an toàn, nhưng không thấy gì cả. Xe máy không được đi hầm; có dịch vụ chở xe máy qua bằng xe tải chuyên dụng.
Cách 3 — Xe riêng có tài xế, đi đường đèo. Được cả hai: vẫn qua đèo, vẫn dừng ở đỉnh chụp ảnh và xem lô cốt cũ, mà không phải tự ôm tay lái. Với người đi Đà Nẵng – Huế một chiều thì đây thường là lựa chọn hợp lý nhất, vì tài xế có thể ghé thêm làng chài Lăng Cô, đầm Lập An trên đường.

Vài điều thực tế:
• Thời điểm: sáng sớm trời trong nhất. Từ giữa trưa trở đi hay có mây phủ đỉnh, và mùa mưa (tháng 9–12) thì nhiều hôm lên tới nơi chỉ thấy sương trắng. • Áo khoác: đỉnh đèo lộng gió, chênh nhiệt độ với dưới chân đèo thấy rõ. • Trên đỉnh có hàng quán nhưng giá cao hơn dưới phố — chuyện bình thường ở điểm dừng đèo. • Đừng dừng xe giữa cua để chụp ảnh. Có bãi đỗ ở đỉnh, đi thêm vài trăm mét thì tới.
Các đơn vị chạy tuyến Đà Nẵng – Huế qua đèo có trên VietSpots được ghim bên dưới.

Bình luận