Other

Chuyến đi nếm trải đời thường — món ăn quốc dân mang tên Bakso (Nhật ký đảo Bali ⑤)

Dịch từ Tiếng Nhật

Nhà hàng thì cũng hay đấy, nhưng đi tìm món ăn địa phương, hay còn gọi là ẩm thực bình dân hạng B, cũng là một nhiệm vụ quan trọng của chuyến du lịch đấy chứ~. Ông chồng vốn yêu thích thịt viên hết mực của tôi đã phản ứng cực kỳ hào hứng với món "Bakso" mà tôi tìm được. Nhất định phải ăn thôi!! Bakso là món ăn quốc dân của Indonesia: thịt bò được quết nhuyễn như giò sống cho đến khi có độ dai đến kinh ngạc, vo thành viên rồi thả nổi trong nước dùng trong veo. Nguồn gốc tên gọi đến từ tiếng Phúc Kiến, "thịt (bak)" và "viên (so)". Người di cư gốc Hoa đã mang nó vào, và ở đất nước Hồi giáo này, nó bén rễ với thịt bò chứ không phải thịt heo. Tôn giáo làm thay đổi công thức, còn lịch sử thì nêm nếm hương vị. Bàn ăn, hóa ra, cũng có một khía cạnh địa chính trị bất ngờ nhỉ. Khi tôi nói với bác tài "Tôi muốn ăn Bakso", bầu không khí như khựng lại trong một khoảnh khắc. Nếu là sate hay nasi goreng thì còn hiểu được. Nhưng tại sao lại phải cất công chọn Bakso? — gương mặt bác ấy như thế. Kiểu như, một khách du lịch, trong số ít ỏi những bữa ăn mình có, lại cố tình chọn "cái thường ngày" sao? Nhưng tôi lại thích những thứ như vậy đấy. Mà thôi, Bali, Ubud thì đây đã là lần thứ 3 rồi. Nơi bác ấy đưa chúng tôi đến là một quán kiểu hàng rong do một cặp vợ chồng trẻ điều hành.

IMG_6630

Mì có hai lựa chọn: mì lúa mì và miến, tôi chọn miến xanh nhạt

IMG_6626IMG_6628

Chắc là loại được nhuộm bằng lá dứa đấy. Ở Việt Nam cũng có nữa cũng có nữa~ thấy thân quen ghê! Chẳng mấy chốc, tô được đặt xuống một cái 'phịch'. Không nhìn thấy sợi mì đâu cả. Phần topping quá nổi bật!

IMG_6629

Những "viên thịt bông xốp mềm mại" mà tôi từng tưởng tượng chẳng thấy đâu cả. Thứ hiện diện ở đó là một khối thịt được nén chặt cứng. Đến mức không còn giống viên thịt viên nữa, mà khi cắn vào thì bật nảy lại dai giòn. Giống hệt như món bò viên cũng có ở Việt Nam, y chang. Nếu bạn đang hình dung ra món tsumire của Nhật thì sẽ hơi bị hụt hẫng đấy. Lớp vỏ hoành thánh chiên kêu giòn rụm, và khi thêm chút sambal để trên bàn vào thì hương vị bỗng trở nên rõ nét hẳn. Vị thì dịu nhẹ, nhưng cái cốt lõi bên trong lại rất mạnh mẽ. Giá khoảng 10.000 rupiah. (Tính đến tháng 2 năm 2026, khoảng 95 yên.)

IMG_6627

Khi chiều buông xuống, những cặp đôi trẻ bước vào, lặng lẽ ăn rồi ra về. Chẳng ai chụp ảnh gì cả. Ở nơi đây, điều này chẳng có gì đặc biệt. Bất cứ đâu trên khắp châu Á đều có những tô mì nghi ngút khói đầy ắp thành phần. Những món ăn sang trọng trở thành kỷ niệm của chuyến đi, nhưng chính món ăn thường nhật mới cho ta cảm nhận được hơi ấm của vùng đất ấy, phải không nào. Bảng xếp hạng cuộc sống di cư

#Du lịch nước ngoài

Bình luận