Other

🇻🇳Thực lực mang tên thời trang bà thím

Dịch từ Tiếng Nhật

Thời trang của các cô các dì. Dobo—nó giống như cảm giác mặc áo thun đi lễ hội vậy đó~... ơ, mình đang nói gì thế nhỉ? Có thể bạn sẽ nghĩ vậy, nhưng tôi chợt thấy nó có nét tương đồng với văn hóa áo thun của Nhật Bản. Đó là chuyện hồi tôi đi tour thuyền len lỏi qua rừng ở Cần Thơ. Trong số những người chèo thuyền, tỷ lệ các cô các dì khá cao.

IMG_5475

Một chiếc áo sơ mi cổ mở màu sắc rực rỡ đến mức tưởng như đồng phục, bên dưới là quần đen. Đây chính là kiểu cơ bản. Hầu như không ai mặc trùng nhau. (Những nơi cố tình may đồng phục thì là chuyện khác.) Mỗi người mặc những tông màu hơi khác nhau, họa tiết khác nhau. Chắc chắn là ai cũng chọn theo sở thích riêng của mình.

IMG_5476

Có loại trơn, nhưng đồ họa tiết rất nhiều

IMG_5480

Họa tiết hoa, hình học. Nét hoài niệm thân quen

IMG_5479

Thập niên 1970, hay có lẽ sớm hơn chút

IMG_5478

Nhưng chính vì màu sắc rực rỡ, thiết kế cá tính mạnh mẽ như vậy nên khi phối khéo lại tạo nên cảm giác thật sắc sảo, chất chơi. Bất ngờ là lại rất thời trang. Mình nghĩ nó gần như toàn polyester, có co lại một chút, nhưng trên hết là mặc cực kỳ dễ chịu. Mình không rành lắm về vải vóc, nhưng chỉ cần ngắm thôi là đã thấy tràn đầy năng lượng. Họa tiết là như thế đấy. Nghĩ đến cái nóng mùa hè ở Nhật, mình chợt nghĩ rằng từ nay có lẽ chúng ta sẽ cần những bộ đồ như thế này. Có lẽ nhiều người Nhật nghĩ rằng áo thun thì mát. Bởi lẽ hầu hết khách du lịch đến đây đều mặc quần short hoặc quần jeans với áo thun. Loại vải hơi dày một chút ấy. Nhưng ở Việt Nam thì người ta ít mặc áo thun cotton 100% nhỉ. Vừa nóng, lại vừa lâu khô. Loại vải mà nếu thu vào lúc còn ẩm thì bốc mùi kinh khủng nên là loại thẳng tay và ~. Vải mỏng có pha polyester thì khô nhanh và dễ chịu lâu hơn nhiều. Dạo này mình hay thấy khách du lịch Âu Mỹ mặc áo thun của các hãng thể thao, và điều đó rất hợp lý. Vì nóng mà. Và rồi là Dobo. Polyester đáng tin cậy. Hơi dày một chút, ít bị mất phom. Khoác lên là đi, giặt cái xong ngay, khô cái xong ngay. Gần như là bền vĩnh viễn. Nhìn chỗ phơi đồ ở nhà người Việt Nam, mỗi người 3, 4 cái. À không, có khi còn hơn thế. Hầu như lúc nào cũng thấy phơi.

最新の写真を表示 2

Những khung cảnh bắt gặp khi tản bộ qua các con hẻm. Ở khu chợ, tôi còn chạm mặt cả một bà cô sành điệu đi mua sắm với bộ cánh phối họa tiết chồng họa tiết chồng họa tiết như thế này.

IMG_5481

Khi tôi giới thiệu cho người bạn đến chơi rằng "thoải mái lắm đấy," cậu ấy thích mê tơi luôn rồi mua sắm điên cuồng. Cậu ấy cũng thấy mấy họa tiết thú vị, vừa cười vừa nói: "Ngắm đi ngắm lại mấy vòng, ừ, cái này ổn đấy chứ." Cậu ấy bảo nhìn cũng hao hao kiểu Marimekko, kiểu Marni… nói vậy cũng chẳng sai. Nói tóm lại, mùa hè ở Nhật thì cứ mặc đi mặc lại món này thôi. Điều thú vị là họa tiết gần như chẳng bao giờ bị trùng với ai. Dù có gặp bao nhiêu người mặc áo phông ở sân khấu lễ hội nhạc rock đi nữa, thì hầu như chẳng bao giờ có cảnh "ơ, giống nhau kìa." Đó là cảm giác hoàn toàn khác với việc mặc chung một chiếc áo phông ở giải võ thuật hay buổi hòa nhạc của thần tượng mình. Tôi rất hiểu cái cảm giác đắm chìm vào việc chọn dobo ở chợ. Bảng xếp hạng cuộc sống di cư

#Du lịch nội địa Việt Nam#Đồ tạp hóa và quà lưu niệm Việt Nam

Bình luận