Chính vì Việt Nam dồi dào rau củ nên mới thế. Món ratatouille của nhà mình, mà tôi muốn chuẩn bị sẵn từ trước
Mỗi khi đi chợ ở Thành phố Hồ Chí Minh, luôn có những loại rau củ khiến tôi phải để mắt đến. Những quả cà tím bóng loáng, đen nhánh, to bằng cả cánh tay trẻ con. Những trái ớt chuông đỏ, vàng, xanh nặng trĩu tay và dày cơm. Những quả cà chua đỏ tươi vỏ mỏng, được đưa về từ Đà Lạt trên vùng cao nguyên. Và cả những trái bí ngòi (zucchini) to đầy đặn, đáng tin cậy, tuy hình dáng có hơi khác so với loại ở Nhật. Chẳng loại nào trong số đó là rau củ đặc biệt cả. Cứ ra chợ là chúng lại bày ở đúng chỗ quen thuộc, như một điều hiển nhiên. Mỗi lần nhìn thấy những loại rau củ như thế, món tôi lại muốn làm chính là ratatouille.

Mua từng này thôi mà cũng chỉ khoảng 80.000 VND, quy ra tiền Nhật thì chừng 500 yên. Đây là món ăn gia đình ở miền Nam nước Pháp, nhưng thực ra nó lại rất hợp với các loại rau chợ của Việt Nam. Hơn thế nữa, chính vì đây là vùng đất có thể kiếm được rau củ phong phú đến vậy, nên tôi nghĩ đây là món ăn thật sự phát huy tác dụng trong cuộc sống hằng ngày. Cách làm thì rất đơn giản. Tuy nhiên, nhà tôi có hai nguyên tắc. Cà tím và bí ngòi thì cắt miếng to rồi chiên ngập dầu mà không tẩm bột. Lúc đầu tôi từng xào, nhưng chiên ngập dầu không tẩm bột thì đường viền của rau củ giữ được rõ nét hơn hẳn.

Dù ninh lâu vẫn không dễ bị nát, và cảm giác thỏa mãn khi đưa vào miệng thật sự khác biệt. Và rồi, nướng ớt chuông trên lửa trực tiếp cho đến khi cháy đen hoàn toàn.

Vẻ ngoài cháy đen đến mức đáng kinh ngạc, nhưng khi để nguội rồi bóc vỏ, phần thịt hiện ra bên trong lại mềm mượt tan chảy. Vị ngọt cũng tăng lên hẳn, cứ như thể đã biến thành một loại rau củ hoàn toàn khác vậy.

Khi đã sẵn sàng, hãy cho tỏi, thật nhiều cà chua và chỉ một chút xíu sốt cà chua đặc vào, rồi ninh thật kỹ, thật từ từ. Cái khoảnh khắc các loại rau củ trong nồi từ từ hòa quyện vào nhau, dần biến thành một thứ nước sốt đỏ au bóng bẩy, quả thật là điều khiến người ta vui thích biết bao.

Món ratatouille sau khi hoàn thành đã là một đĩa ăn ra trò ngay cả khi để nguyên như vậy. Nó rất hợp để nhâm nhi cùng ly rượu vang trắng ướp lạnh, mà phết lên bánh mì ăn cũng ngon. Có điều, đến ngày hôm sau thì hương vị lại càng dịu lại và vị ngọt umami càng thêm đậm đà. Vị của các loại rau củ hòa quyện vào nhau trọn vẹn, có cảm giác như đang tan ra ngay trong nồi. Tuy từng miếng vẫn còn lổn nhổn giữ được sự hiện diện của mình, nhưng độ hòa hợp của hương vị thì đúng là không đùa được. Và tiện lợi hơn cả chính là khả năng biến tấu của nó. Bạn có thể làm thành sốt mì Ý, hoặc xếp thêm lớp phô mai lên là thành kiểu lasagna. Cũng có thể trộn với trứng để làm nhân ốp lết, hay xào chung với cơm là ra ngay món cơm chiên đầy ắp rau củ. Nó còn có thể làm nguyên liệu cho món cà ri nữa... dù thường thì tôi đã ăn hết sạch trước khi kịp làm tới đó. Gần đây món tôi mê nhất là đặt nó lên bánh mì baguette rồi nướng sơ qua. Ngay cả trong những ngày bận rộn, chỉ cần trong tủ lạnh có sẵn một nồi ratatouille là tôi không phải cuống cuồng nghĩ "hôm nay nấu gì đây" nữa.

Đây là sự xa xỉ chỉ có được nhờ sống ở một đất nước mà rau củ vừa rẻ vừa ngon. Hồi còn ở Nhật, tôi từng nghĩ ratatouille là một món ăn kiểu Tây hơi sang chảnh, nhưng từ khi bắt đầu sống ở Việt Nam, ấn tượng của tôi đã thay đổi hoàn toàn. Món này dùng thật nhiều rau củ mua được ở chợ, để được lâu và có thể biến hóa thành đủ mọi kiểu. Đây là món không thể thiếu trong căn bếp của cuộc sống ở Việt Nam, và là món quen thuộc của gia đình tôi. Bảng xếp hạng cuộc sống định cư
Bình luận