Ho Chi Minh City

Bên phải và bên trái, hơi khác nhau một chút — Ngày mua dép ở Sài Gòn

Dịch từ Tiếng Nhật

Hôm qua, tôi đã đi mua đôi sandal mà mình để ý bấy lâu nay. Đó là đôi mà tôi cứ mãi ngắm nghía trên trang mua sắm online của Việt Nam, cứ phân vân mua hay không, làm sao đây. Mua online cũng được, nhưng đã đến nước này thì tôi muốn tận mắt xem hàng thật, thế là phóng xe máy 9 phút. Quãng đường vừa đủ để đi dạo nên lên đường tới cửa hàng thôi! Về cơ bản, tôi không đi sandal. Ở Sài Gòn, có lẽ tôi thuộc số ít. Vì tôi sợ bị ngã hay bị thương khi đi xe máy. Nhưng lý do lớn nhất là vì bị cháy nắng. Dù sao thì da tôi cũng rất dễ bắt nắng. Có vẻ như cơ địa của tôi hấp thụ tia cực tím rất tốt. Vậy mà tôi vẫn đi mua sandal. Chắc là tôi chỉ muốn đổi tâm trạng một chút thôi. Mà thôi, sống ở đời thì đủ thứ chuyện cũng xảy ra ấy mà. Đây là một cửa hàng lâu đời và nổi tiếng ở Việt Nam, còn bán cả những đôi giày cao gót thời trang. Họ có mấy chi nhánh, và tôi cũng đã kiểm tra trên mạng thấy có size của mình. Tôi đường hoàng bước vào, cầm lên đưa cho nhân viên xem và hỏi: "Có đôi này không ạ?

IMG_7180

Có đây, chờ một chút nhé~" và thứ được đưa ra lại là một đôi mà nhìn kiểu gì cũng khó mà gọi là hàng mới. Trong khoảnh khắc, tôi thoáng nghĩ, ơ kìa? Nhưng thôi kệ, thử thôi mà đúng không. Chuyện thế này thì cũng thường xảy ra. Xỏ vào thử thì thấy cũng không tệ. Độ vừa vặn cũng ổn. Thôi thì mua vậy. Rồi tôi bảo, vậy cho tôi đôi mới nhé, thì ……họ nói chỉ còn mỗi đôi này thôi. Thật á. Phần đế dày, chỗ màu trắng ấy, bị nắng làm bạc màu rồi kìa~. Không phải hàng mới đâu, chắc chắn là chính đôi này~~~. Dù vậy thì, hễ mang vào là kiểu gì cũng bẩn thôi, nên Tôi không quá câu nệ những chuyện nhỏ nhặt. Rốt cuộc tôi cứ thế mua về luôn. Giá là 790.000 đồng. (Khoảng 4.800 yên.) Một thiết kế mà ở Nhật chắc phải hơn 15.000 yên. Dù tự khen mình hơi kỳ, nhưng tôi rất hài lòng vì đã tìm được món đồ tốt. Có điều… Sau khi về nhà thử mang lại lần nữa, sao ấy……。 tôi có cảm giác chiếc bên phải và bên trái kích cỡ hơi khác nhau một chút. Có lẽ quai đã bị giãn ra rồi. Chắc là do ai cũng thử mang đấy mà. Trời ơi, sao lại thế chứ. Nhưng thôi kệ. Dù sao tôi cũng đã ưng bụng rồi mới mua mà. Vậy thì, nếu thế thì... Tôi tự mình thử điều chỉnh một chút. Xê dịch vị trí của thắt lưng, siết chặt quai lại. "Không được rồi thế này," tôi nghĩ vậy nên đục thêm một lỗ nữa cho chặt hơn. Ừm, vừa vặn ghê. Hừm, chuyện cỡ này thì tự mình làm là được mà. Vì đã đón một đôi sandal mới, tôi quyết định dọn lại tủ giày. Thế rồi một đôi giày đã hoàn thành sứ mệnh của mình lọt vào tầm mắt. Đôi giày thể thao mua ở Tokyo. Đã đi bộ nhiều biết bao nhiêu. Lúc đi làm cũng vậy, lúc dạo phố cũng vậy, tôi đều mang nó. Trên hết là có thể chạy được. Mang lâu cũng ít mỏi chân. Lại hợp với bất kỳ bộ đồ nào. Chính vì thế mà suốt bao lâu nay tôi vẫn chẳng nỡ vứt đi. Thế nhưng, giặt đi giặt lại bao nhiêu lần vết bẩn vẫn không sạch. Đế đã mòn vẹt, dáng cũng đã cũ sờn đi khá nhiều. Cầm lên tay, rốt cuộc tôi vẫn thấy hơi lưỡng lự. Vào trong đôi giày, thời gian cứ thấm dần vào đó. Dù vậy, hôm nay là ngày của đôi sandal mới. Tôi cho đôi giày thể thao cũ vào túi, nói "cảm ơn nhé" rồi buông tay chia lìa. Đôi sandal đen mới thật nhẹ và đi lại rất thoải mái. Lại còn dễ phối với đủ loại trang phục nữa. Dưới ánh nắng của xứ nhiệt đới, chắc chắn cả những ngón chân lẫn gót chân cũng sẽ bị cháy nắng nhỉ. Nhưng dù vậy cũng chẳng sao. Bởi vì đây là đôi giày của mùa mới mà. Giữa ánh nắng gay gắt của Sài Gòn, tôi đã thử mang chúng ngay khi đi đến quán cà phê.

IMG_7179

Ừ, cảm giác dễ chịu đấy. Nhưng mà vẫn chưa thể đi chân trần được đâu. Tôi vẫn đang mang vớ đàng hoàng. Bảng xếp hạng cuộc sống di cư

#Những mẩu chuyện thường ngày ở Việt Nam#Đồ tạp hóa và quà lưu niệm Việt Nam

Bình luận