【Tinh hoa cung đường Nam Tây Tạng】Hồ Dương Trác Ung, Sông băng Karola, Chùa Bạch Cư — Hành trình một ngày đầy ấn tượng kết nối hồ nước × sông băng × cổ tự

Sáng nay đúng 8 giờ, chúng tôi chính thức rời Lhasa, bắt đầu hành trình một ngày đặc sắc nhất của tuyến đường phía Nam. Từ hồ Yamdrok (Hồ Thánh) → sông băng Karola → chùa Pelkor Chode, suốt hành trình từ hồ nước đến sông băng rồi đến cổ tự, cảnh sắc phong phú, đa tầng chính là điểm nhấn quan trọng của chuyến đi Tây Tạng lần này. 🗓 Lịch trình hôm nay Xuất phát từ Lhasa → hồ Yamdrok (đài ngắm cảnh + bờ hồ) → ăn trưa tại huyện Nagarze → sông băng Karola (lên đài ngắm cảnh ở độ cao 5200m) → chùa Pelkor Chode → Shigatse Thời gian Địa điểm/Hoạt động Độ cao 08:00 Khởi hành từ Lhasa 3650m 10:00 Yamdrok Tso (điểm ngắm cảnh + bờ hồ) 4441m 12:00 Ăn trưa tại Huyện Langkazi 14:30 Sông băng Karola (thách thức điểm ngắm cảnh 5200m) 5036m (điểm ngắm cảnh) 18:00 Chùa Pelkhor Chode (ngôi đền cổ xưa nơi ba trường phái Phật giáo chính cùng tồn tại) 20:00 Đến Shigatse ở lại qua đêm 3836m Yamdrok Tso (Hồ Dương) — Hồ Tiên nữ trong trái tim của những người Tây Tạng|Một trong ba hồ linh thiêng của Tây Tạng Khởi hành từ Lhasa khoảng hai tiếng đồng hồ là đến hồ Dương Trác (Yamdrok). Cảnh sắc vùng đất Tây Tạng dọc đường đi càng lên cao càng trở nên khoáng đạt, khiến lòng người cảm thấy thư thái, phấn chấn ngay cả khi chưa kịp đến nơi.

Hồ Dương Trác Ung Thố là một trong ba hồ thiêng lớn nhất của Tây Tạng. Theo truyền thuyết của người Tạng, đây là chiếc hộp trang sức bị một nàng tiên làm rơi xuống trần gian, hóa thành hồ nước xanh biếc như ngày nay. ▸ Đài quan sát có tầm nhìn đẹp nhất Điểm dừng đầu tiên là đài quan sát, nơi có thể phóng tầm mắt bao quát toàn bộ mặt hồ. Khi thời tiết đẹp, nước hồ hiện lên với nhiều tầng sắc xanh, rất thích hợp để chụp ảnh.



Ở phía bên kia hồ nước là những đỉnh núi chồng chập từng tầng, và sự tương phản giữa ánh sáng lấp lánh của mặt nước hồ với màu sắc đa dạng của các dãy núi là vô cùng hùng vĩ và tuyệt vời.

Tiếp xúc gần gũi với bờ hồ Sau khi lái xe thêm khoảng 20 phút nữa, bạn sẽ đến điểm ngắm cảnh bên hồ, nơi đây bạn có thể đi bộ dọc theo bờ hồ để chụp ảnh. Ở đây bạn thường nhìn thấy những con yak và những chú chó Tây Tạng cho phép du khách trả tiền để chụp ảnh (ngày hôm đó chúng tôi không thấy con chó Tây Tạng nào). Cảnh quan ven hồ là sự kết hợp hoàn hảo của "yak + những ngọn núi tuyết + hồ nước".

Trên hồ cũng thường thấy rất nhiều chim biển, và cảnh tượng những chú chim biển bay lượn trên mặt hồ trông đặc biệt đẹp mắt.


Chúng tôi cũng theo lời khuyên của người bạn đi đến bờ hồ để múc cát mịn. Nhưng phải nói là: dù chụp ảnh hay quay video, rất khó để thể hiện được vẻ đẹp ngay trước mắt tôi.


Hướng dẫn viên đặc biệt dành cho chúng tôi 45 phút tự do chụp ảnh, coi như khá là thoải mái. Bữa trưa ở Lãng Khách Tử — món ăn chung đơn giản nhưng khá ngon Buổi trưa chúng tôi đến huyện Lãng Khách Tử dùng bữa. Hướng dẫn viên đã báo trước là mấy ngày này một số bữa ăn sẽ là món ăn chung (hòa thái), và chúng tôi cũng đều chấp nhận. Bữa ăn này có nhiều loại món chay, hương vị cũng khá ngon, mỗi người 50 tệ coi như rất đáng đồng tiền.

Sông Băng Kala – Bằng Chứng Của Sự Suy Giảm Sông Băng Sau khi rời Hồ Yamdrok, chúng tôi đã đi đến Sông Băng Kala ở độ cao trên 5000 mét. Hướng dẫn viên Yông của chúng tôi cho biết rằng mười năm trước, khi anh ấy dẫn đoàn du khách, sông băng lớn hơn bây giờ rất nhiều, nhưng hiện nay đã rõ rệt thu nhỏ lại. Đứng tại chỗ và nhìn xem, trái tim không khỏi nặng trĩu. ▸ Điểm quan sát nơi hầu hết du khách dừng lại Hầu hết du khách thường dừng lại ở lối vào, chụp ảnh và ở lại khoảng 1 giờ.

▸ Thử thách của chúng tôi: chinh phục điểm ngắm cảnh ở độ cao 5200m Vì đã đến đây rồi nên chúng tôi quyết định mang theo bình oxy để leo lên điểm cao nhất gần đó. Mặc dù chênh lệch độ cao chỉ 200 mét, nhưng ở độ cao 5000m, cảm giác cơ thể lại hoàn toàn khác biệt. Tôi vừa đi vừa hít thở oxy suốt chặng đường, nhìn bãi đỗ xe càng lúc càng nhỏ dần, cảnh núi non càng lúc càng hùng vĩ, và cuối cùng sau 30 phút đã leo lên thành công đỉnh cao 5200m.







Điều ngạc nhiên nhất là: Mẹ tôi cũng đã trèo lên! Mặc dù không tới được đỉnh cuối cùng, nhưng mẹ đã rất tuyệt rồi.

⚠️ Gợi ý: Nếu bạn cũng muốn lên đài quan sát, thì vừa xuống xe là leo lên ngay, nếu không sẽ hơi vội như chúng tôi vào lúc cuối. Tu viện Pelkor Chode (tham quan tự do) — ngôi cổ tự nơi ba giáo phái lớn cùng tồn tại Hành trình ở Tây Tạng chẳng bao giờ nhàm chán, bên ngoài cửa sổ lúc nào cũng là phong cảnh hùng vĩ tráng lệ.


Sau 3,5 giờ lái xe, chúng tôi cuối cùng đã đến điểm tham quan cuối cùng, Chùa Bách Cư. Vé vào cổng là 60, hướng dẫn viên nói rằng đó là lựa chọn, nhưng vì chúng ta đã đến đây rồi, thì làm sao mà có thể bỏ lỡ được?

Điểm đặc biệt của chùa Bạch Cư là nơi cùng tồn tại của ba phái Sakya, Shalu và Gelug. Các công trình chính bao gồm: Đại điện Tsochin (Đại Hùng Bảo Điện), Tháp Cát Tường Đa Môn (Tháp Mười Vạn Phật), Đài phơi tượng Phật, và bức tường thành bao quanh chùa hiếm thấy, được xây dựng vào thời đó để chống lại quân Anh.


▸ Điện thờ Hộ Pháp Trước tiên chúng ta hãy đến chiêm bái Điện thờ Hộ Pháp. Vừa bước vào đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc — vì Phật giáo Tây Tạng có tục dâng rượu cúng các vị Hộ Pháp.

▸ Chính điện Tsokchen (Đại Hùng Bảo Điện) Các bức bích họa trên tường đã bị ám khói đen, vì sau khi bị quân Anh chiếm đóng, nơi đây từng được dùng làm nhà bếp. Mặc dù có dấu vết hư hại, nhưng vẫn có thể nhìn thấy dấu tích của những bức bích họa xưa. Bên trong điện có thể thấy: Tượng Phật Thích Ca Mâu Ni cao 8 thước Các điện phụ thờ Phật Đại Nhật Như Lai và Phật Di Lặc (Jampa) Trên trần treo rất nhiều tranh thangka bằng lụa Bên trong chùa cấm chụp ảnh, nhờ vậy mà càng có thể tập trung lắng nghe phần thuyết minh của hướng dẫn viên.

▸ Tháp Phật Đa Cửa May Mắn (Tháp Phật 100,000) Lời Cầu Phúc Sau khi rời khỏi Sảnh Chính, chúng tôi đến được tháp Phật. Sau khi leo lên tầng thứ hai, chúng tôi đi quanh tháp để cầu xin hòa bình và an toàn.


Ban đầu dự kiến chỉ 40 phút, nhưng vì hướng dẫn viên giải thích quá hấp dẫn nên chúng tôi đã dạo chơi hơn một giờ mới rời đi. Trên xe, anh Yong đặc biệt chiếu một bộ phim kể về quân đội Anh xâm lược Tây Tạng, khiến cả chuyến tham quan thêm đậm chất lịch sử. Đến Shigatse: ngày mai chinh phục Trại căn cứ Everest! 8 giờ tối đến Shigatse. Vì ngày mai phải đến Trại căn cứ Everest (cao 5200m), hướng dẫn viên khuyên chúng tôi chuẩn bị hai loại bình oxy: • Bình lớn (700 RMB): thở được trong 14 giờ • Bình nhỏ (400 RMB): có thể hít trong 4 giờ Anh ấy nói theo kinh nghiệm thì một bình to một bình nhỏ là vừa vặn nhất — bình to dùng trên xe và ở nơi lưu trú, bình nhỏ dùng cho các hoạt động ngoài trời. Mọi người cũng ngoan ngoãn làm theo và mua luôn, dù sao tốn chút tiền cũng chỉ là chuyện nhỏ, nếu để say độ cao ảnh hưởng đến chuyến đi thì thật đáng tiếc. (Sau này mình sẽ chia sẻ trong bài cẩm nang xem "một to một nhỏ" có thực sự hữu ích hay không.)


Chỗ ở đêm nay và chuẩn bị cho chuyến đi Everest ngày mai Khách sạn mà tôi check-in đêm nay rất hiện đại—khi vào phòng, rèm cửa và đèn sẽ tự động mở ra, thậm chí cả nhà vệ sinh cũng có cảm biến tự động. Tôi giải quyết bữa tối tại nhà hàng bánh gyoza bên cạnh và tiện thể mua mì tôm cho ngày mai ở Trại Nền Everest.

Tóm tắt hôm nay: Hồ linh thiêng × Sông băng × Đền cổ—tuyến đường Nam Tây Tạng cổ điển nhất. Mặc dù chuyến đi hôm nay có thời gian di chuyển dài, nhưng cảnh sắc rất phong phú và đa dạng. Sự yên tĩnh của Hồ Yamdrok, vẻ đẹp ngoạn mục của Sông băng Karo, chiều sâu lịch sử của Tu viện Pelkor Chode— Ba cảnh quan hoàn toàn khác nhau được dệt lại trong một ngày để tạo thành ấn tượng hoàn chỉnh nhất về Tây Tạng. Ngày mai chính là điều mà tôi mong chờ nhất trong chuyến du lịch này: Trại Căn Cứ Everest— Cuộc thử thách thực sự ở độ cao bắt đầu rồi.
Bình luận