[Chương cuối Tây Tạng] Tour nửa ngày Bảo tàng Tây Tạng: Lắng lòng bằng văn hóa, tạm biệt cao nguyên bằng trà ngọt và cơm chan kiểu gia đình

Chuyến du lịch tới Tây Tạng đã đến ngày cuối cùng. Chúng tôi có chuyến bay lúc 16:00 chiều, công ty du lịch sắp xếp cho chúng tôi rời khách sạn lúc 13:00 để đi đến sân bay. Trong nửa ngày trước đó, chúng tôi đã quyết định kết thúc toàn bộ chuyến du lịch tại nơi hoàn hảo nhất cho lời chào tạm biệt—Bảo tàng Tây Tạng. 📅 Lịch trình hôm nay Bữa sáng tại khách sạn → Bảo tàng Tây Tạng → Bữa trưa tại quán trà Yongbing (trà ngọt × cơm) → Lấy hành lý từ khách sạn → Sân bay Lhasa → Thành Đô (lưu trú tại khách sạn sân bay) Buổi sáng thảnh thơi: Nhịp độ thoải mái trước khi khởi hành Vì Bảo tàng Tây Tạng đến 09:30 mới mở cửa nên chúng tôi có thể thong thả dùng bữa sáng. Khi vừa thức dậy, đã có 3 bạn đồng hành trong đoàn lên xe đưa đón rời đi, còn chúng tôi thì tập trung ở sảnh lúc 09:15 rồi bắt taxi đến bảo tàng. Bảo tàng Tây Tạng: hiện đại và ấn tượng hơn tưởng tượng Cảm nhận đầu tiên khi đến nơi là: tòa nhà mới và bề thế hơn nhiều so với những gì chúng tôi hình dung. Sau khi vào sảnh, chúng tôi thấy có đoàn hướng dẫn tình nguyện, chúng tôi nhanh chóng bắt kịp đoàn, tham gia vào buổi tham quan phòng trưng bày đang diễn ra—— "Khúc trường ca vùng đất tuyết".

Triển lãm "Bài hát dài của miền tuyết trắng": Đi qua một nghìn năm lịch sử Tây Tạng trong một giờ Hội trường triển lãm này lấy "Lịch sử Tây Tạng từ thời cổ đại đến nay" làm trục chính, và nội dung vô cùng chu đáo: Những điểm nổi bật của triển lãm: Tranh vẽ trên vách hang động thời tiền sử và các hoạt động của con người thời sơ khai Sự hình thành của ba bộ tộc lớn → Sự thống nhất của Songtsen Gampo → Thành lập chữ viết Tây Tạng Nguồn gốc và sự phát triển của y học Tây Tạng Công chúa Văn Thành và Công chúa Trích Tôn vào Tây Tạng → Đạo Phật chính thức vào Tây Tạng Sự hợp nhất của Bon giáo và Phật giáo → Hình thái sơ khai của Phật giáo Tây Tạng Thời kỳ nhà Thanh: Mô hình cộng trị của Đạo Lạc Lạm và Bàn Thiền Đại Sư






Buổi thuyết minh kéo dài khoảng một tiếng, nhưng nhịp độ khá nhanh. Ban đầu chúng tôi định quay lại xem kỹ một lần nữa, nhưng vì không đủ thời gian nên đành để dành cho lần ghé thăm sau. Những chi tiết đáng xem bên ngoài phòng trưng bày Vì vội theo kịp đoàn hướng dẫn, lúc đầu chúng tôi chưa kịp ngắm kỹ bản thân tòa nhà. Mãi đến khi buổi thuyết minh kết thúc, chúng tôi mới có cơ hội thưởng thức trọn vẹn— Thiết kế tổng thể tinh tế, việc bố trí trưng bày hoàn chỉnh, và hoàn toàn miễn phí. Có thể cảm nhận rõ ràng rằng chính phủ mong muốn nhiều người hiểu hơn về văn hóa Tây Tạng. Trung tâm văn hóa sáng tạo tầng 1: sản phẩm văn hóa sáng tạo phong phú, nhưng giá cả hơi cao. Rạp chiếu phim 4D tầng 1: chủ đề "Khải huyền thảm họa" mà chúng tôi xem có nội dung khá bình thường. Một phòng trưng bày lớn khác là "Giải phóng một triệu nông nô" thì chúng tôi không kịp vào xem vì thiếu thời gian.




Triển lãm "Những người sống gần mặt trời nhất": Đời sống và văn hóa của người Tây Tạng Gian trưng bày này tập trung vào các chủ đề trang phục × kiến trúc × lễ hội × thủ công mỹ nghệ trong đời sống.

Những điểm nổi bật bao gồm: Sự khác biệt và đặc trưng trang phục giữa các vùng Tông màu trắng đen của kiến trúc nhà đất Tây Tạng Những lều chăn nuôi thường thấy trên cao nguyên Các loại thuyền truyền thống như thuyền đầu ngựa, thuyền da bò Tây Tạng Vải Pulu (loại vải len tiêu biểu nhất của Tây Tạng) Điệu múa Đả A Già (cũng xuất hiện trong buổi biểu diễn Công chúa Văn Thành tối hôm trước) Lễ hội Shoton và lễ triển lãm tượng Phật bằng Thangka khổng lồ tại chùa Drepung Phong tục đón năm mới ở Lhasa






Ngắm nhìn các hiện vật trưng bày, tôi thường liên tưởng đến những điều hướng dẫn viên đã kể trong mấy ngày qua, và nó cũng hòa hợp với buổi biểu diễn 《Công chúa Văn Thành》mà chúng tôi xem hôm kia. Kết thúc chuyến đi bằng bảo tàng — quả là một sự sắp xếp hoàn hảo. Gợi ý thời gian tham quan Bảo tàng Tây Tạng: chúng tôi ở lại khoảng 2 giờ, nhưng thực tế cần ít nhất 3 giờ mới có thể xem được đầy đủ hơn. Rất đáng để dành thời gian cho những ai quan tâm đến văn hóa, lịch sử, tôn giáo và kiến trúc. Bữa trưa: trà ngọt cùng cơm chan sốt (giao phạn) của Quán trà Vĩnh Binh là cách kết thúc tuyệt vời nhất. Rời bảo tàng, chúng tôi quay về Trà quán Vĩnh Binh gần khách sạn—— Mấy ngày nay, chúng tôi đã hoàn toàn mê mẩn món trà ngọt kiểu Tây Tạng. Quán trà buôn bán rất đông khách, trước quầy đặt bốn nồi lớn đựng các món ăn gia đình vừa nấu xong còn nóng hổi. Hỏi ra mới biết đó chính là món cơm rưới (giống cơm phủ topping) nổi tiếng nhất của quán. Chúng tôi đã gọi: Cơm rưới (cay đã miệng, cực kỳ tốn cơm) Mì Tây Tạng chay (cho mẹ ăn chay) Và nâng ly trà ngọt, cụng ly ăn mừng cho chuyến đi Tây Tạng lần này.



Cảm nhận về chuyến đi Tây Tạng lần này: chúng tôi đã đến đúng vào thời điểm thích hợp nhất. Tôi cảm thấy—— Tây Tạng bây giờ là thời điểm phù hợp nhất dành cho những người du lịch. Các khách sạn nhìn chung đều có trang bị thiết bị cung cấp oxy. Lên đỉnh Everest được trang bị bình oxy cỡ lớn. Suốt hành trình hoàn toàn không hề cảm thấy khó chịu gì cả. Và cũng vừa đúng lúc chúng tôi đến "trước khi tuyến đường sắt Tây Tạng thứ hai thông xe". Lượng khách du lịch tại các điểm tham quan vừa phải, không đông đúc, không ồn ào. Sự mộc mạc, giản dị của Tây Tạng vẫn còn nguyên vẹn, cảnh đẹp cũng được bảo tồn đầy đủ. Tôi sẽ tổng hợp chi phí trong bài viết cẩm nang du lịch, hy vọng có thể khích lệ thêm nhiều người đang mong ước đến Tây Tạng sớm lên đường. Đến Thành Đô: Cảm giác vững chãi khi trở lại vùng đồng bằng ngang mực nước biển 6 giờ tối, chúng tôi hạ cánh xuống Thành Đô. Khác với Lhasa, lúc này trời đã tối, nhưng chúng tôi không còn phải lo lắng chuyện "đi nhanh sẽ hụt hơi" hay "bị điện giật khi ở trong thang máy" nữa. Chúng tôi ở tại khách sạn ngay trong sân bay Thiên Phủ: Một đêm khoảng 2000 Đài tệ mới Đi bộ là tới được nhà ga Từ phòng có thể nhìn thấy sân đỗ máy bay Khi nhận phòng còn được tặng vé ưu tiên qua cổng nhanh (dù không dùng đến, nhưng cảm giác rất vui) Nhược điểm duy nhất — chuyện ăn uống chỉ có thể tìm trong sân bay, lựa chọn khá ít. Ngày mai mình vẫn còn nửa ngày rảnh để đi dạo loanh quanh Thành Đô một chút, sau đó thì phải quay về Việt Nam để bắt đầu chuyến đi nhỏ của riêng mình rồi.

Bình luận