Về với những cánh rừng Ubud ― Từ đất nước của tiếng ồn (Nhật ký đảo Bali ②)
Tiếng ồn ào, tiếng người và những ánh đèn trang trí nhấp nháy lấp lánh. Tôi đã đến một nơi hoàn toàn trái ngược với cuộc sống náo nhiệt của Việt Nam. Đó là giữa khu rừng của Ubud, trên đảo Bali. Có lẽ vì đã quen là điểm du lịch, nên người dân Indonesia rất nhanh chóng đón nhận sự hiện diện của mình. Nụ cười và lời chào của họ tràn ngập sự thân thiện đến khó tin. Dù chẳng có gì đặc biệt, nhưng khi được đối xử dịu dàng, lòng tôi tự nhiên lại rưng rưng xúc động. Chắc là do tuổi tác rồi. Có lẽ là vậy.

Khung cảnh đồng quê, những con kênh, mái ngói, cửa sổ khung gỗ. Những chú chó thong dong đi lại tự do không bị xích. Có những nơi trông giống Nhật Bản ngày xưa hay Việt Nam ngày xưa, khiến lòng người lạ lùng thấy bình yên. Thế nhưng, đây đó lại có những bàn thờ nho nhỏ, trên đặt những lễ vật cúng. Nhìn cách bài trí ấy, à, thì ra đây là nước ngoài, tôi chợt bị kéo trở về thực tại. Đây là đảo Bali.

Ký ức của con người là thứ thật mơ hồ, càng lớn tuổi thì càng bị ghi đè thành những "kỷ niệm đẹp" theo hướng có lợi cho bản thân. Chuyến du lịch nước ngoài đầu tiên của tôi cũng là đảo Bali. Bãi biển Kuta. Vất vả lắm mới vượt qua được kỳ thi định kỳ của trường đại học, tôi lên máy bay trong tình trạng gần như thức trắng nửa đêm. Sân bay Denpasar, nơi tôi và người bạn đặt chân xuống trong bộ dạng rã rời, có một mùi rất đặc trưng. Không phải hương hoa, mà tôi cảm thấy hình như hơi tanh mùi cá. Nhưng lại là thứ mùi tôi chưa từng ngửi thấy bao giờ. Nhưng giờ thì tôi cũng chẳng còn nhớ rõ nữa. Đảo Bali mà hồi còn trẻ tôi đã lao vào chẳng biết sợ gì. Bãi biển Kuta giờ đã bị thương mại hóa du lịch, nên nếu có mấy nữ sinh Nhật Bản trẻ tuổi đi cùng nhau thì đương nhiên là sẽ có người đến bắt chuyện tán tỉnh thôi. Cái kiểu bông lơn hời hợt đó vốn dĩ không hợp với tôi, nên tôi chán ngay lập tức. Tôi thích thong thả đọc sách trong khách sạn hơn, và việc trò chuyện cười đùa bằng thứ tiếng bập bẹ với nhân viên khách sạn khiến tôi thư giãn hơn nhiều. Cũng chẳng có gì đặc biệt muốn mua. Dù sao thì cứ đi dạo thôi. Jalan-jalan, dạo dạo, đi dạo. Đúng lúc đó, một nhân viên khách sạn đã chỉ cho tôi chỗ thuê xe đạp. Tôi cứ mải miết đạp xe trên những con đường xa lạ, rong ruổi khắp nơi. Tôi vật lộn với chiếc xe đạp không có số, phanh lại cứng đến mức khó điều khiển, cứ thế đi trên những con đường gồ ghề. Ngay cả giữa những cánh đồng, tôi cũng xóc nảy mà đi. Hồi đó người Nhật còn hiếm nên tôi còn bị người ta chỉ trỏ. Trước cửa một khách sạn siêu sang trọng mà một nữ sinh nghèo không thể nào ở nổi, tôi bị người bảo vệ đối xử thô lỗ, và tôi bỏ đi như thể chạy trốn. Chiếc xe đạp mượn được cả yên lẫn ghi đông đều không vừa, tôi cố gắng chỉnh cho vừa nhưng rồi mông cứ đau dần lên. Và rồi tôi bị lạc đường. Trời thì nóng, bụng thì đói, lại còn thấy bất an cô đơn nữa. Rồi cây kem dừa mua được ở một tiệm kem tình cờ bắt gặp lúc đó, lại ngon đến mức đáng kinh ngạc. Tôi trợn tròn cả mắt. Có lẽ vì ở xa khu du lịch nên là giá dành cho người địa phương, nó rẻ đến không tưởng. Tôi còn có cảm giác nó chỉ khoảng mười yên thôi. Dĩ nhiên là ký ức thì chẳng đáng tin cậy gì. Hẳn là đã có một lớp hồi ức hạnh phúc phủ đè lên rồi. Nhưng trải nghiệm thực sự khiến tôi háo hức trong chuyến du lịch nước ngoài đầu tiên, chính là chiếc xe đạp cho thuê này. Da mông tôi tróc sạch cả ra, nằm sấp trong khách sạn mà vừa kêu đau đau vừa cười ngặt nghẽo cùng đứa bạn. Chuyện vớ vẩn thôi, nhưng lại là kỷ niệm quý giá. Bali lần đầu tiên cứ đọng lại trong tôi theo cách như thế. Lúc đó tôi chưa kịp đặt chân đến Ubud, nhưng sức hấp dẫn của Bali sẽ càng thêm sâu đậm ở Ubud. Bảng xếp hạng cuộc sống định cư
Bình luận