Dâu tây hai vòng tròn — cuộc mặc cả đỏ sau Tết
Ngày cuối cùng của Tết—Tết Nguyên Đán. Phố xá Sài Gòn yên tĩnh đến mức khiến người ta hụt hẫng. Cứ như thể cả thành phố vừa được thiết lập lại một lần. Vì sắp đi du lịch nên tôi đã dọn dẹp tủ lạnh, thành ra nói thật là chẳng còn gì để ăn. Rau và thịt đông lạnh thì vẫn còn, nhưng mấy loại rau tươi tôi vẫn thường trữ sẵn thì hết sạch. Với nửa phần hy vọng, tôi ra chợ sáng. Những sạp hàng mà thường ngày bày đến tràn cả ra lối đi, vào dịp này lại vắng tanh. Trong mấy ngày Tết, tôi cũng ghé qua cửa hàng tiện lợi và siêu thị, nhưng các kệ hàng trống trơn đến ngỡ ngàng. Một sự trống rỗng đến mức thấy nhẹ nhõm. Nhìn vậy mới hiểu mọi người tích trữ nghiêm túc đến thế nào—và nghỉ ngơi nghiêm túc đến thế nào. Ở khu chợ ấy cũng có những người đi tìm thực phẩm giống như tôi. Chừng 40% so với ngày thường. Tôi ngó quanh các quầy với tâm thế chỉ cần có chút rau vừa đủ là mừng rồi, thì ngay phía trước một quãng ngắn, tôi thấy có một đám đông.

Hình như đang bán hạ giá gì đó? Bị cuốn hút lại gần——thì ra ở đó là dâu tây chất đầy ắp! Một chiếc xe tải chở dâu tây, thật hiếm thấy. Ở Việt Nam, dâu tây là hàng cao cấp. Là loại trái cây phải bấm bụng mua để đãi khách. Thuộc hạng quà biếu đấy. Đây là lần đầu tiên tôi thấy xe tải bán hạ giá đến khu chợ thường ngày. Chẳng lẽ là hàng còn dư trước Tết? Dù vậy cũng chẳng sao, một khi đã chở bằng xe tải đến thì kiểu gì cũng không nhịn được mà đặt kỳ vọng. Lập tức kiểm tra giá ngay. Trên nắp thùng xốp là dòng chữ viết tay.

1kg = 10K VND? ……Ơ? 60 yên thôi sao? Vừa nghĩ "rẻ đến vậy sao ta?", tôi vừa nhận túi từ chị chủ quầy rồi lập tức mở ra. Chọn quả nào bây giờ nhỉ, tôi cẩn thận nhón thử từng quả dâu chất đầy lổn nhổn trên thùng xe tải. May quá, có nhiều quả dâu trông ngon lành. Đám đông càng lúc càng đông, chị chủ quầy cứ thế lấy hết rổ dâu này đến rổ dâu khác ra. Dâu trong rổ được bọc bằng những lớp lá xanh như lá bắp cải, xếp chồng nhiều lớp như một cái chăn, sắc đỏ và xanh tương phản trông thật đáng yêu. Nhìn cứ như một tác phẩm cắm hoa nghệ thuật nho nhỏ. Cách lật úp cả rổ rồi đổ ào ra tuy thô bạo, nhưng nhờ có lớp chăn lá mà dâu có lăn lông lốc cũng chẳng sao. Thô bạo vậy mà lại rất hợp lý. Chợ búa lúc nào cũng khéo léo ở những chỗ như thế này. Lớp chăn lá được lột phăng đi, rồi người ta xúm lại quanh những quả dâu giờ đã "trần trụi". Điều tôi nhận ra ở đây là… Người Việt chọn những quả to, hơi cứng, đỏ non một chút. Thay vì màu đỏ thẫm chín rục, thì màu đỏ ngả xanh lại được chuộng hơn. Hình dáng có hơi xấu một chút cũng chẳng sao, miễn là quả to và cứng thì có vẻ được ưa hơn. Gần như trái ngược hoàn toàn với sở thích của người Nhật ấy nhỉ. Với người Nhật, dâu tây là nhân vật chính của món bánh kem shortcake. Phải nhỏ quả, đỏ mọng, và nếu được thì chín hẳn. Ngọt lịm, ăn ngay cũng thấy ngon — đó mới là lý tưởng. Nói cách khác, tôi đang chăm chỉ nhặt nhạnh chính những quả dâu mà người Việt lựa ra rồi loại bỏ.

Trong trò mì somen chảy theo dòng nước, tôi đảm nhận vai trò đứng chờ ở phía hạ nguồn để hứng lấy những sợi mì trôi đến tận cuối cùng. Cứ coi như là "trong cái còn sót lại vẫn có phúc" vậy. Người phụ nữ đứng bên cạnh, với vẻ hơi tự hào, nhét đầy cả túi rồi đưa cho ông chủ quán. Ông chủ đặt dâu tây lên cân rồi đưa lại và nói: "Đây nhé~ 2 ký, 200KVND nha." Cô ấy đơ người ra. Những vị khách đang nhét dâu vào túi cũng khựng lại trong giây lát. Và tất nhiên, cả tôi nữa. Ủa, trên biển đề 10KVND mà……? Nhìn thật kỹ thì ra số 0 lại là một vòng tròn kép. 1◎KVND.

À, ra là vậy. Ơ kìa kìa kìa, đừng có cộng dồn thế chứ~~~. Viết thêm hai số không bên cạnh, xếp cho ngay ngắn vào chú ơi~. Tôi thầm cằn nhằn khe khẽ trong lòng. Ông chủ quán cười tủm tỉm, chẳng chút ngượng ngùng. Ra là thế. Ông ấy nhìn thấu tâm trạng của tôi, cái ý nghĩ dù chỉ thoáng qua một giây rằng "có khi rẻ đấy". Tôi đã bị một tay mưu lược cho ăn quả lừa. Nhưng tôi không thấy tức. 1kg = 100 KVND (khoảng 600 yên). Dù vậy thì vẫn đủ rẻ chán. Người phụ nữ bên cạnh cũng cười gượng rồi trả 200 KVND. Bầu không khí của khu chợ chẳng hề bị phá vỡ. Ông bạn này, cũng cao tay ra phết đấy. Bằng đôi tay điềm tĩnh hơn lúc nãy một chút, tôi chọn lại những quả đỏ chín mọng. 600g dâu tây đỏ tươi.

Hôm nay làm mứt dâu

Căn phòng tràn ngập hương dâu chua ngọt
Bình luận