【Tây Tạng, Shigatse】Bình minh trên đỉnh Everest, những ngôi cổ tự vùng Hậu Tạng và hành trình chậm rãi qua Shigatse — một ngày bước từ nóc nhà thế giới trở về với nhân gian

Hành trình Tây Tạng được sắp xếp theo nguyên tắc — đi đường nào thì về đường đó. Vì vậy, lộ trình hôm nay là đi theo con đường núi lúc đến, từ Trại căn cứ Everest trở về Shigatse. Buổi sáng, chúng tôi chờ đón bình minh trên đỉnh Everest trong cái lạnh âm 10°C; buổi chiều, chúng tôi bước vào Tu viện Tashilhunpo — trung tâm tôn giáo quan trọng nhất của vùng Hậu Tạng (Tsang). Sau khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ đầy choáng ngợp của ngày hôm qua, nhịp điệu hôm nay trở nên bình yên hơn nhiều, nhưng lại khiến chúng tôi hướng ánh nhìn trở về với văn hóa và tín ngưỡng của người Tây Tạng. 🗓 Lịch trình hôm nay Bình minh tại Trại căn cứ Everest → Xuống núi từ trạm trung chuyển → Ăn trưa tại huyện Lhatse → Tu viện Tashilhunpo (tu viện lớn nhất vùng Hậu Tạng) → Dạo quanh thành phố Shigatse & ăn tối món Tây Tạng Bình minh trên đỉnh Everest: Ánh sáng không hoàn hảo, nhưng đáng nhớ 7 giờ 50 sáng, chúng tôi hẹn nhau đi ngắm bình minh. Điều kỳ lạ là—ở Đài Loan, muốn ngắm bình minh phải dậy từ ba bốn giờ sáng, nhưng dưới chân núi Everest, đến bảy giờ trời vẫn gần như tối đen. Tôi dậy trước và đi ra nhà vệ sinh, ngẩng đầu lên nhìn, bầu trời vẫn còn đầy sao. Khi quay về phòng chuẩn bị lại đồ đạc rồi bước ra ngoài lần nữa, Dù bằng mắt thường nhìn vẫn giống như đang giữa đêm khuya, nhưng chỉ cần máy ảnh bắt được chút ánh sáng, bầu trời đã lặng lẽ sáng dần lên từ lúc nào.

Bên ngoài là lạnh tê tái -10°C. Đỉnh Everest đứng yên lặng ở xa, như đang chờ đợi ánh sáng đầu tiên.

Tôi dựng chân máy trên lối đi gỗ ở đài quan sát, sẵn sàng quay time-lapse. Hôm nay mặt trời mọc lúc 8:19. Hôm qua ánh nắng vàng chiều tà chiếu vào đỉnh Everest ở phía bên phải, nhưng hôm nay ánh nắng sẽ chiếu vào từ phía bên trái. Sau tám giờ, sống núi nhọn và sườn núi phía bên trái của Everest là nơi đầu tiên được nhuộm ánh vàng. Tôi cứ tưởng ánh vàng sẽ dần dần lan rộng ra, nhưng mười phút, hai mươi phút trôi qua…… vẫn chỉ có mảng nhỏ đó là sáng. Tôi nhìn sang bên cạnh, những dãy núi xung quanh đã được ánh vàng bao phủ hết rồi. Trong lòng có chút tiếc nuối—— có lẽ là do góc chiếu, hôm nay đỉnh Everest sáng lên theo kiểu như vậy.

Nhưng có thể đứng dưới nóc nhà của thế giới chờ đón bình minh, đó đã là một may mắn hiếm có.

Trên đường về, chúng tôi đã đi qua ngôi chùa có độ cao từ mực nước biển cao nhất trên thế giới - Chùa Rongbu. Chúng tôi chỉ chụp ảnh từ bên ngoài và không vào bên trong.

Bữa sáng ở Trại Chính: lựa chọn không nhiều, nhưng ngon bất ngờ Vì chín giờ phải xuất phát nên chúng tôi vội vã quay về trại để ăn sáng. Món ăn rất đơn giản: Củ cải muối khô, trứng ốp la, bánh phát cao (bánh gạo hấp lên men), bắp cải và cháo. Ban đầu chỉ nghĩ "lót dạ là được rồi", không ngờ món nào cũng ngon ngoài sức tưởng tượng — đặc biệt là bắp cải vùng núi cao, ngọt và giòn ơi là giòn.

Tạm biệt Trại căn cứ Everest: theo con đường núi quanh co trở về vùng Tsang (Hậu Tạng). Đúng chín giờ, chúng tôi lại lên xe trung chuyển để xuống núi. Sau khi trở về trạm trung chuyển, chúng tôi đổi sang xe khách của công ty du lịch. Phần lớn thời gian hôm nay dành cho việc di chuyển trở lại Shigatse. Vì hôm qua đã chụp ảnh ở cả hai đèo núi rồi, nên hôm nay chúng tôi đi thẳng một mạch trên đường về. Bữa trưa dùng tại nhà hàng hôm qua, nhưng toàn bộ món ăn đã được thay đổi, khá là chu đáo và tận tâm. 4 giờ 30 chiều chúng tôi về đến Shigatse, chuẩn bị tham quan địa danh tôn giáo cốt lõi nhất của vùng Hậu Tạng — Tu viện Tashilhunpo (Tu viện Trát Thập Luân Bố).

Tu viện Tashilhunpo: Nơi ở của Ban Thiền Lạt Ma × Tu viện lớn nhất vùng Hậu Tạng (Tsang) Tu viện Tashilhunpo là tu viện lớn nhất vùng Hậu Tạng, và cũng là nơi cư trú của các đời Ban Thiền Lạt Ma. Nếu cung điện Potala tượng trưng cho vùng Tiền Tạng, thì nơi đây chính là trung tâm tinh thần của vùng Hậu Tạng. Ngay tại lối vào, hướng dẫn viên Anh Dũng của chúng tôi đã giới thiệu trước cho chúng tôi về bố cục tổng thể:


📌 Năm điểm nổi bật về kiến trúc của Tự viện Tashilhunpo • Qangchen: Thờ tượng Phật Jampa (Phật Maitreya) cao 26 mét • Ba tháp vàng: Các tháp hợp toán của các vị Đại sư Panchen thế kỷ 10, 4, và 5 đến 9 • Labrang: Nơi ở của Đại sư Panchen khi trở về Tây Tạng • Đại điện Tsokchen: Thờ tượng Phật Thích Ca Mâu Ni bằng vàng nguyên chất • Dratsang: Khu vực cư trú của các nhà sư, một diện tích rộng lớn có những công trình màu trắng Ngoài ra, nơi đây còn có bệnh viện Y học Tây Tạng lớn nhất ở Ü-Tsang.

Chúng tôi đi vào từ khu tăng xá, dọc đường toàn là những kiến trúc kiểu Tây Tạng điển hình. Trên đường đi, chúng tôi bắt gặp "cây bấc đèn" truyền thống, người Tạng cổ xưa sẽ giã nát cành cây để làm bấc cho đèn bơ.




Điện Phật Jampa, Bảo tháp đời thứ mười, Bảo tháp đời thứ tư Điểm dừng đầu tiên là Điện Phật Jampa (không được phép chụp ảnh). Nền đất bên ngoài điện được xếp bằng đá ngọc lam thành hình ấn Phật, thật sự rất đặc biệt.



Tiếp theo chúng tôi đến tháp Phật của Ban Thiền Lạt Ma đời thứ mười, nơi có thể chụp ảnh — đây đã trở thành bức ảnh tháp Phật đầu tiên của chuyến đi này.


Nền đất trước điện được lát bằng đá ngọc lam theo họa tiết hình dáng lạy phủ phục năm vóc sát đất.

Vì tu viện đóng cửa lúc sáu giờ, khi chúng tôi đến tham quan thì trời đã tối, nhưng các nhà sư vẫn ân cần để chúng tôi xem trọn vẹn cho đến hết. Bảo tháp của Đời thứ Tư - Khúc Khang Cát

Bảo tháp từ đời thứ năm đến đời thứ chín × Câu chuyện thời Cách mạng Văn hóa × Ladrang mái vàng Trước khi đến được bảo tháp hợp táng, bạn sẽ đi ngang qua Ladrang có vẻ ngoài mạ vàng, biểu tượng cho quyền lực, đồng thời cũng gợi nhớ đến Cung điện Potala.


Hướng dẫn viên đã kể một câu chuyện thời Cách mạng Văn hóa: hầu hết các bảo tháp đều bị phá hủy, nhưng bảo tháp của Ban Thiền Lạt Ma đời thứ 4, vì có địa vị quá quan trọng, đã được các nhà sư ngụy trang thành kho lương thực nên mới được bảo tồn. Sau khi Ban Thiền Lạt Ma đời thứ 10 trở về Tây Tạng, ngài đã thu thập hài cốt và cho xây dựng lại bảo tháp hợp táng cho các đời thứ 5 đến thứ 9, nhưng cũng vì làm việc quá sức mà không lâu sau đó ngài đã viên tịch. Đây là mặt ngoài của bảo tháp các đời thứ 5 đến thứ 9.

Đại điện Tsuglagkhang: Di tích đài thiên táng × Cột cờ chiến thắng × Buổi tụng kinh tối của các nhà sư Cuối cùng chúng tôi cũng đến được Đại điện Tsuglagkhang. Các nhà sư đang tụng kinh, nên chúng tôi đứng bên ngoài nghe hướng dẫn viên giới thiệu trước. Khi bước vào điện, hướng dẫn viên nhắc chúng tôi chú ý tảng đá đen dưới chân ngay giữa điện, đó chính là di tích đài thiên táng ngày xưa. Bên ngoài đại điện, ở sân tranh biện kinh có hai điểm đáng chú ý: dòng chữ đề "Hộ quốc lợi dân" do Giang Trạch Dân viết, và Cột cờ chiến thắng: biểu tượng cho chiến thắng của Phật giáo sơ khai trước đạo Bon trong các cuộc tranh biện kinh điển, trên đó vẫn còn lưu lại tóc từ lễ cạo đầu xuất gia của các nhà sư.



Toàn bộ chuyến tham quan kéo dài khoảng 2,5 giờ.


Đêm ở Shigatse: món Tạng, trà ấm và hơi ấm của thành phố Sau khi về khách sạn cất hành lý xong, chúng tôi đi dạo quanh thành phố. Mẹ đã mua vài món quà lưu niệm ở cửa hàng "Linh Thực Hữu Minh".

Bữa tối chúng tôi ăn ở một nhà hàng Tây Tạng, tấm rèm vải dày chắn hết cái lạnh bên ngoài, còn bên trong thì ấm áp và rất có không khí. Chúng tôi gọi bốn món chính, quán còn mời thêm trà hoa nhài. Bốn người mà chỉ hết 65 tệ, cả giá cả lẫn hương vị đều khiến chúng tôi bất ngờ thích thú.


Trở về khách sạn sau 9 giờ tối để sắp xếp hành lý và chuẩn bị nghỉ ngơi. Ngày mai là hành trình quay trở lại Lhasa. Tóm tắt: Từ mái nhà của thế giới, quay trở lại nhịp độ của cuộc sống. Hôm nay không choáng ngợp như hôm qua, nhưng nó đã mang lại một chiều kích sâu sắc và hoàn chỉnh hơn cho chuyến đi của chúng ta. Sự hùng vĩ của thiên nhiên tạo nên kính ngưỡng, sự yên tĩnh của tôn giáo mang lại sự hiểu biết, và sự ấm áp hàng ngày làm cho chúng ta gần gũi với mảnh đất này hơn. Ngày mai, chúng ta sẽ tiếp tục hành trình về Lhasa, viết nên trang cuối cùng của chuyến du lịch Tây Tạng này.
Bình luận