Kỳ nghỉ cuối năm bùng nổ của một đất nước có ít ngày lễ ――Thành phố Hồ Chí Minh, sự "rộn ràng, nhộn nhịp" trước Tết
Đây là lần cuối năm thứ mấy kể từ khi tôi đến Việt Nam nhỉ. Đếm thử thì tôi đã trải qua mùa này mấy lần rồi, nhưng thành thật mà nói, cái phản ứng của cơ thể kiểu "Ngày 31 tháng 12 đến rồi đây!" như đêm giao thừa ở Nhật thì vẫn chưa thấm hẳn vào tôi. Bởi vì ở Việt Nam đây, nhân vật chính của lịch là âm lịch. Cao trào thực sự của dịp cuối năm đầu năm chính là Tết, cái mà chúng tôi gọi là "Tết Nguyên đán". Kỳ nghỉ dài cũng xê dịch mỗi năm, và nó cũng không được định hình thành "nghi thức năm mới cố định" như ở Nhật, nên tôi cứ luôn có cảm giác "tưởng như đã hiểu, nhưng vẫn chưa nắm bắt được trọn vẹn". Nhưng gần đây, tôi có cảm giác quang cảnh phố phường quanh dịp Tết đang dần dần ngấm vào cơ thể mình. Trước cả cuốn lịch, chính bầu không khí của phố xá đã mách cho tôi. Rằng "À, năm nay cuối năm lại sắp đến rồi". Cả khu phố hơi rộn ràng, trông có vẻ bận rộn, nhưng cũng trông thật vui! Trên đường, những chiếc xe máy chở quà cuối năm qua lại tấp nập. Xe máy chất đầy các set quà, xe máy chở cây cảnh bonsai, xe máy ôm những bó hoa. Nếu quà cuối năm của Nhật là những kiện hàng được đóng gói gửi qua dịch vụ chuyển phát, thì quà cuối năm trần trụi của Việt Nam "cứ thế mà chạy trên đường".

⚫️ Những chậu bonsai trĩu quả cam quýt, rồi bonsai hoa đào cũng đang ra rồi đây~ Cứ ra chợ là hoa lại nhiều lên hẳn. Trái cây dùng để trang trí Tết cũng chất thành đống, dưa hấu với cam quýt bày la liệt rực rỡ đến chói mắt. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã thấy được "sự chuẩn bị cho một năm mới sắp sang." Và rồi những chiếc xe máy về quê. Những người buộc chằng theo hành lý to đùng, hướng về phía gia đình mình. Có một cảm giác như thành phố bỗng chốc trống vắng dần đi.

⚫️Ôm quà Tết về nhà ngoại/nhà bố mẹ! Năm 2026, ngày 16 tháng 1 là đêm giao thừa theo âm lịch, và ngày 17 là năm mới. Sài Gòn đã chính thức bước vào kỳ nghỉ Tết, yên tĩnh đến bất ngờ. Cái thành phố từng kẹt xe đến thế bỗng lắng xuống trong phút chốc. Cứ như khoảnh khắc trước và sau cơn bão vậy. Trong khi đó, chợ lại nhộn nhịp ngay từ sáng sớm. Giữa lòng thành phố yên ắng, chỉ có gian bếp là bận rộn hoạt động. Dịp cuối năm đầu năm vốn là như thế này nhỉ. Ở cổng khu chung cư, các cô các bác tụ họp lại và bắt đầu gói bánh chưng.


Bánh chưng là món ăn truyền thống không thể thiếu trong dịp Tết, giống như một chiếc bánh vuông làm từ gạo nếp, đậu xanh và thịt lợn được gói trong lá. Món bánh có nguồn gốc từ miền Bắc, và theo truyền thuyết, nó còn được xem là "vật phẩm cúng tượng trưng cho đất trời". 【Các trang đã tham khảo】 ・Tổng cục Du lịch Việt Nam: Giới thiệu văn hóa Tết https://vietnam.travel/things-to-do/vietnamese-tet-holiday ・Nguồn gốc của bánh chưng (tiếng Anh) https://en.wikipedia.org/wiki/B%C3%A1nh_ch%C6%B0ng Tôi từng học gói bánh ở một lớp dạy nấu ăn, nhưng quả thật cần khá nhiều bí quyết. Dù vậy, đôi tay của các bà, các cô thật khéo léo—cách họ gói gạo một cách thuần thục nhìn có phần giống với cách người Nhật cuộn cơm cuộn rong biển một cách nhẹ nhàng~. Bánh chưng sau khi gói xong được nấu liu riu trên lửa nhỏ khoảng nửa ngày. Giữ cho lửa không tắt, cả gia đình cùng nhau trông nom.

Đêm khuya, khi đi ngang qua một con hẻm, tôi tình cờ bắt gặp một gia đình đang luộc bánh chưng. Làn khói bốc lên từ nồi, tiếng nói của gia đình, và đêm cuối năm.

⚫️ Trong con hẻm nhỏ, những chiếc bánh chưng đang sôi lục bục trong chiếc nồi lớn. Tôi chợt nhận ra rằng đón năm mới không phải là một sự kiện trên tivi, mà chính là những khoảnh khắc bên "bếp lửa" như thế này. Nếu ví với Nhật Bản, thì có lẽ giống như hình ảnh đứa trẻ bị gọi vào phụ làm món ăn osechi ngày Tết vậy. Cả gia đình cùng nhau chuẩn bị đón năm mới. Những khoảnh khắc như thế vẫn âm thầm chảy trôi nơi tận cùng của phố phường. Chồng tôi cũng đã làm xong công việc cuối năm, nên cả nhà thong thả nghỉ ngơi ở nhà một chút. Vì dịp năm mới chúng tôi dự định đi du lịch nước ngoài, nên tôi đã lì xì (otoshidama) sớm hơn một chút cho những người từng giúp đỡ, chăm sóc mình.

⚫️ Bao lì xì sắp hết, tôi định đi mua thêm thì lại may mắn được tặng bao của một hãng sản phẩm từ sữa ở siêu thị. Dễ thương ghê! Cũng để dành cho các nhân viên nhà hàng đã chăm sóc tôi chu đáo suốt năm nay nữa. Bởi vì họ thật sự mang đến những món ăn ngon và phục vụ khiến người ta thấy dễ chịu. Dù chỉ là một số tiền nhỏ gọi là chút lòng thành, nhưng phản ứng của họ khi nhận thì tuyệt vời lắm~ Niềm vui như bùng nổ. Họ làm ra vẻ mặt "Ơ, cho em ạ?" "Thật sao?" rồi đưa cả hai tay ra nhận. Đến mức tôi thấy ngại, muốn nói rằng ồ, trong đó cũng chẳng có nhiều lắm đâu… Nhưng chắc chắn, điều đó không nằm ở số tiền. Mà là sự ngạc nhiên vì họ không ngờ lại được nhận từ những người nước ngoài như chúng tôi.

⚫️ Nụ cười rạng rỡ ~ Năm sau cũng mong được quý vị chiếu cố ~~ Cứ ngắm nhìn như thế này, tôi thấy dịp cuối năm đầu năm ở Việt Nam khác với ở Nhật một chút. Nhật Bản có nhiều ngày lễ. Cuối năm thì đặc biệt, nhưng cũng vì cái lạnh, mọi thứ mang cảm giác lặng lẽ dần thu vén gọn gàng. Nhưng Việt Nam thì khác. Chính vì là đất nước có ít ngày lễ, nên toàn bộ nhiệt huyết dồn cả vào kỳ nghỉ dài duy nhất ấy một điểm. Cả một năm trời của "nghỉ ngơi", "về quê", "ăn mừng", "biếu tặng" bùng nổ cùng lúc vào dịp này. Thế nên phố phường mới rộn ràng náo nhiệt. Thế nên người ta mới nôn nao khấp khởi. Thế nên chợ búa cũng nóng lên. Sự tĩnh lặng của Sài Gòn, cái náo nhiệt của chợ, và ngọn lửa lặng lẽ dưới nồi lẩu nơi con hẻm nhỏ. Cuối năm không được tạo nên từ tấm lịch, mà từ đôi tay và hương vị của con người. Từ một Sài Gòn tĩnh lặng, những tiếng hô cụng ly sắp sửa bắt đầu từ đây. Cái "rộn ràng" của đất nước này, phải chăng đã bắt đầu không còn là chuyện của người dưng đối với tôi nữa. Bảng xếp hạng cuộc sống định cư
Bình luận