【Trại căn cứ Everest, Tây Tạng】Đèo Gyatso La, hoàng hôn trên đỉnh Everest và dải Ngân Hà lấp lánh — một trải nghiệm chấn động chỉ có một lần trong đời
Ngày hôm đó là khoảnh khắc đáng nhớ nhất và ấn tượng nhất của toàn bộ chuyến du lịch Tây Tạng. Khởi hành từ Tây Tạng, chúng tôi đi dọc theo những con đường núi quanh co hướng tới nóc nhà của thế giới. Trong khoảnh khắc nhìn thấy những đỉnh núi phủ tuyết, năm ngọn núi đỉnh cao thế giới xếp thành một hàng, ánh mặt trời lặn chiếu trên đỉnh Everest tạo thành ánh sáng vàng như kim tự tháp, và vào ban đêm, bầu trời đêm đầy sao, dải ngân hà rõ ràng hiện lên trong sự yên tĩnh — tất cả những điều này khiến con người cảm thấy rằng: được tới một lần trong đời là đủ rồi.

🗓 Tổng quan hành trình hôm nay Xuất phát từ Shigatse → Khu dịch vụ du khách 318 → Đèo Gyatso La (5248m) → Công viên Quốc gia Everest → Chín khúc quanh mười tám khúc cua → Đèo Jiawula → Trạm trung chuyển → Đổi sang xe buýt nhỏ → Trại căn cứ Everest (lều sang trọng) → Hoàng hôn Everest → Chụp ảnh bầu trời sao Hạng mục Nội dung Chủ đề chính hôm nay Thử thách giới hạn bản thân, tiến thẳng đến Trại căn cứ Everest Độ cao tối đa 5248m (Đèo Gyatso La) Chi phí hôm nay Vé vào cổng RMB 160, vé giao thông RMB 120 Trải nghiệm lưu trú Khu cắm trại sang trọng tại Trại căn cứ Everest Nhịp độ vội vã của buổi sáng sớm: lao về phía nóc nhà thế giới Buổi sáng hôm nay thật vội vã. Bữa sáng ở khách sạn rõ ràng rất thịnh soạn, nhưng phải đến 7:30 mới mở cửa mà 8:00 đã phải tập trung, nên chỉ kịp vội vàng lấy một đĩa món nóng, uống cạn ly trà bơ đầu tiên nếm thử ở Tây Tạng, rồi vội vã xách hành lý xuống lầu.


Hành lý lớn của chúng tôi phải được gửi lại ở khách sạn, chúng ta chỉ có thể mang theo ba lô và túi xách, vì sau này muốn vào Trại căn cứ Everest cần phải đổi sang xe buýt nhỏ, vì xe ban đầu không thể lên được núi. 💡 Nhắc nhở Để đi đến Trại căn cứ Everest cần "đi du lịch nhẹ nhàng": Phải mang theo — áo khoác ấm, găng tay, thuốc men, bình oxy, bình giữ nhiệt, mì ăn liền Có thể bỏ qua — quần áo thay đổi không cần thiết, hành lý lớn Khu vực dịch vụ Quốc lộ 318: Chính thức bước vào thử thách độ cao Mất khoảng 1.5 giờ lái xe để đến Khu vực dịch vụ Quốc lộ 318. Mọi người sử dụng nhà vệ sinh và bổ sung nước; một số người đi chụp ảnh tại biển hiệu "Quốc lộ 318" lớn.

Từ đây trở đi, độ cao sẽ liên tục tăng lên, hướng dẫn viên cũng nhắc nhở chúng tôi mở bình oxy trước, để tránh cảm giác khó chịu do leo cao đột ngột gây ra.

Đèo Gia Thố La 5248m: Thoáng nhìn đầu tiên về núi tuyết đã khiến trái tim rung động Sau bữa ăn, chúng tôi đến đèo Gia Thố La ở độ cao 5248m. Vừa xe dừng bánh, tôi đã vội vàng không kìm được mà bước xuống xe ngay, dãy núi tuyết trắng xóa hiện ra ngay trước mắt, hùng vĩ đến mức khiến người ta không khỏi sinh lòng kính sợ. Bên đường, những lá cờ phướn ngũ sắc bay phấp phới trong gió, tôi đặc biệt dâng lên chiếc khăn Hada mà hướng dẫn viên đã tặng vào ngày đầu tiên, mong rằng hành trình phía trước sẽ được thuận lợi suôn sẻ.




Sau khi rời khỏi hẻm núi Khardung La, chúng tôi bước vào Khu bảo tồn quốc gia Mount Everest. Đây là nơi mà chúng tôi 'chào đón Mount Everest lần đầu tiên'.

Đến Công viên Quốc gia Mount Everest: Chính thức bước chân lên nóc nhà của thế giới Sau khoảng một giờ lái xe nữa, chúng tôi đã đến lối vào Công viên Quốc gia Mount Everest. Trước tiên, hãy chụp một bức ảnh lưu niệm mang tính biểu tượng — đây là điểm khởi đầu của hành trình hướng tới nóc nhà của thế giới.



Tiếp theo là con đường kinh điển "chín khúc mười tám cua". Con đường núi ngoằn ngoèo như một dải lụa trắng, uốn lượn từng vòng vươn lên cao giữa những dãy núi, độ cao càng lớn thì cảnh sắc càng thêm hùng vĩ. Đèo Già Ô La (Đài quan sát Everest): Năm ngọn núi tầm cỡ thế giới xếp thành một hàng Hôm nay thời tiết đẹp đến khó tin. Đứng trên đài quan sát, năm ngọn núi cao sừng sững xếp thành một hàng ngay ngắn: Đỉnh Makalu (cao thứ 5 thế giới) Đỉnh Lhotse (cao thứ 4 thế giới) Đỉnh Everest (cao nhất thế giới) Đỉnh Cho Oyu (cao thứ 6 thế giới) Đỉnh Shishapangma Everest sừng sững như một kim tự tháp hoàn hảo ngay chính giữa, hùng vĩ đến mức khiến người ta bỗng lặng người. Nhìn con đường ngoằn ngoèo mà chúng tôi vừa đi qua trải dài dưới chân, ngay lúc đó tôi bất chợt hiểu ra: Hóa ra, chỉ cần "được nhìn thấy" thôi cũng đã đủ khiến người ta chấn động rồi.



Sau khi lưu luyến rời đài quan sát, đi xuống khoảng một tiếng thì đến trạm trung chuyển. Vì trại căn cứ Everest có quy định hạn chế xe cộ, chúng tôi phải đổi sang xe buýt nhỏ chính thức để lên núi. Chi phí như sau (giá thực tế tính theo thời điểm bạn đi): Vé vào cổng: 160 RMB Vé xe: 120 RMB Xe buýt nhỏ thường chật kín người, ai nấy đều ôm khư khư bình oxy, áo khoác hoặc đồ tiếp tế của mình, không gian không rộng rãi lắm, nhưng nghĩ đến việc điểm đến là chân núi Everest, mọi bất tiện đều trở nên xứng đáng.

Đã đến Trại Căn cứ Everest (lều sang trọng) — thoải mái ngoài mong đợi! Cuối cùng chúng tôi cũng đến được Trại Căn cứ Everest trước khi trời tối. Năm nay công ty du lịch đặc biệt thông báo rằng khu vực lều đã được "nâng cấp" thành phiên bản sang trọng, không còn là lều đơn giản nữa: Có một hội trường chung lớn Hội trường có sưởi ấm Có cung cấp nước nóng để uống Độ sạch sẽ của phòng hoàn toàn vượt xa mong đợi Hướng dẫn viên nói: Sau cuối tháng Mười thì sẽ không còn ở đây nữa, coi như chúng ta đã gặp đúng thời điểm tốt. (Các đoàn sau đó sẽ phải ở trạm trung chuyển dưới chân núi.)



Đi bộ 20 phút đến điểm ngắm cảnh Everest: Ánh chiều làm mất thở Sau khi nghỉ ngơi một lát, chúng tôi mang theo những bình oxy nhỏ và đi bộ lên đến điểm ngắm cảnh cao hơn, mất khoảng 20 phút. Dọc đường, chúng tôi đi qua một trạm nghỉ du lịch đầy những du khách đang nghỉ ngơi.


Vừa đến đài quan sát đã thấy người đứng chật kín, ai nấy đều chỉ chờ đợi những tia sáng cuối cùng ấy. Đỉnh Everest, thật hùng vĩ, khiến lòng người dâng trào niềm kính sợ. Kiếp này chưa chắc đã có cơ hội chinh phục, nhưng cuộc gặp gỡ lần này như vậy đã là đủ rồi.

Khoảng 19:20, ánh sáng chiếu sáng trên đỉnh Everest— Hoàng hôn nhuộm vàng đỉnh núi Everest, toàn bộ ngọn núi trở nên vàng son. Cảm xúc ấy vô cùng ấn tượng đến nỗi thậm chí cả hơi thở cũng chậm lại.


Lúc 19:40, mặt trời đã lặn hoàn toàn, những đỉnh núi bên cạnh nhuốm một sắc tím nhạt, như thể thiên nhiên đang pha màu vậy.

Cảnh tượng này là may mắn có một không hai trong đời. Ở đài quan sát có một tấm bia đá, lúc mới đến có rất nhiều người xếp hàng chụp ảnh, nhưng sau khi ráng chiều nhuộm đỏ đỉnh Everest thì dòng người đã tản đi, lúc này có thể thong thả lưu lại vài tấm ảnh kỷ niệm.

Đêm tại Trại Căn Cứ Everest: Mỳ Ăn Liền, Sữa Chua, và Bầu Trời Đầy Sao Bữa tối thật đơn giản nhưng đặc biệt: mỳ ăn liền đã chuẩn bị tối hôm trước + sữa chua mà hướng dẫn viên của chúng tôi đãi chúng tôi. Mọi người tập trung trong phòng chính để trò chuyện và ấm lên, như một gia đình nhỏ tạm thời.

Chúng tôi đã hẹn nhau chụp ảnh bầu trời đầy sao vào lúc nửa đêm. Tôi nghỉ ngơi cho đến 23:40, rồi lại chuẩn bị và ra ngoài, đối mặt với cái lạnh buốt -10°C. Chúng tôi đi về phía bục quan sát, cố gắng tránh ánh sáng từ khu cắm trại, và nhìn lên bầu trời. Những ngôi sao lấp đầy cả bầu trời, và Dải ngân hà rõ ràng đến nỗi trông giống như một dải trắng được vẽ trên bầu trời.



Mượn chân máy của bạn đồng hành, tôi đã chụp được bức ảnh yêu thích nhất tối nay: Everest × bầu trời đầy sao × sự tĩnh lặng của cao nguyên.

Sau khi chụp vài tấm ảnh chung, gần đến nửa đêm chúng tôi mới trở về lều để nghỉ ngơi.

Tóm lại: Vẻ hùng vĩ của đỉnh Everest là điều mà cả thân thể lẫn tâm hồn đều ghi nhớ cùng một lúc. Năm 2024, khi ngước nhìn đỉnh Annapurna ở Nepal, lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự chấn động của núi cao. Nhưng hôm nay, khi đứng ở đài quan sát Everest và nhìn thấy cùng lúc bốn trong số mười đỉnh núi cao nhất thế giới sừng sững bên nhau, cảm giác choáng ngợp ấy hoàn toàn ở một tầm mức khác. Từ ánh trắng đầu tiên của núi tuyết thoáng thấy nơi đèo Giacuo La, đến dải năm đỉnh núi nối liền nhau tại đài quan sát; Từ ánh hoàng hôn nhuộm đỏ đỉnh Everest, đến việc ngước nhìn dải Ngân Hà giữa đêm khuya ở -10°C; Từ cơn gió lạnh thấu xương đến bát mì tôm nóng hổi bốc khói trong lều— Mỗi khoảnh khắc đều nhắc nhở người lữ khách: đứng trước núi non, con người thật nhỏ bé, còn thiên nhiên thì mãi mãi vĩ đại.
Bình luận