Đây chẳng lẽ là… bánh mochi của Việt Nam?! Tìm thấy rồi~
“Món na ná bánh giầy” mà tôi tìm thấy ở Việt Nam. Nhắc đến Tết là nhắc đến mochi. Nào là canh ozoni, bánh isobe-yaki, bột đậu nành kinako với nhân đậu đỏ, củ cải trắng bào… Hồi còn nhỏ, cứ đến cuối năm là cả họ hàng tụ họp từ sáng sớm để giã mochi, đó là một sự kiện thường niên. Tôi vẫn nhớ cảnh mẹ nhận điện thoại từ bà tôi, người đứng ra thu xếp mọi việc, hỏi kiểu như “Năm nay cần bao nhiêu shō?” Ở nhà bố mẹ tôi với gia đình bốn người, chuyện thường ngày là vo và nấu năm gō gạo. Chính vì thế, việc cứ đến Tết là những “đơn vị lớn” bỗng nhiên bay qua bay lại cũng là một khung cảnh của dịp cuối năm. Cảnh giã bánh giầy cũng tự nhiên hiện về trong ký ức— Từ mấy ngày trước, gạo nếp đã được ngâm trong nước, ở sân nhà người bà con thì xửng hấp được xếp cao ngất, người ta nhóm củi rồi từ tốn hấp gạo nếp cho thật kỹ. Người trông lửa là bà. Tiếng chày nện xuống cối đá, đôi tay nhịp nhàng lật trở bánh giữa những nhịp giã. Dù là mùa đông mà cha vẫn vã mồ hôi, ngấu nghiến những miếng bánh giầy chan củ cải bào. À, thì ra thời gian ngày Tết là như thế đấy— Vậy mà, khi sống ở Việt Nam, "bánh giầy" bỗng trở thành một điều gì đó xa xôi vời vợi. Mua từ Nhật mang về, hay tìm ở siêu thị Nhật đây. Đây không phải là thứ dễ dàng có được. Nhưng mà, Việt Nam là đất nước của lúa gạo. Ngoài chợ, gạo bày bán nhiều đến không đếm xuể. Tất nhiên là có cả gạo nếp nữa. Dẫu vậy, tôi lại không đủ sức để làm từ đầu ở nhà, nếu được thì chỉ muốn "mua thôi~". Rồi cứ thế, sau bao lần thử đi thử lại, nơi cuối cùng tôi tìm đến chính là cửa hàng này. Giò chả Bà Khánh (cửa hàng giò chả)

Một bức ảnh trông như đùa vậy. Đây không phải cố tình hay phóng đại đâu—đây chính là ảnh menu chính thức. Nó được bán với một lát giăm bông dày kẹp vào trong, và… ơ?????? Chẳng lẽ đây là…? Nhìn thì đúng y như "bánh mochi" (bánh gạo).

Đặt thử về ăn thì… đúng là bánh mochi thứ thiệt luôn!

Khi cho vào món ozoni (súp năm mới), nó dai và kéo dài ra rất đẹp. Chồng tôi thì phấn khích lắm, bảo "Làm món isobeyaki đi!" Khi phết nước tương chua ngọt mằn mặn rồi cuốn rong biển nori vào thì đúng là ngon hết sảy luôn~~. Ăn một lèo năm cái là chuyện thường.

Khi tìm hiểu thử, tôi mới biết loại bánh trắng này trong tiếng Việt được gọi là bánh giầy (hoặc bánh dày). Đây là loại bánh truyền thống của miền Bắc làm từ gạo nếp, và món bánh giầy kẹp giò—kẹp giò (chả) vào giữa (một món ăn nhẹ với giò kẹp giữa bánh)—nghe nói là cách ăn phổ biến ở khu vực quanh Hà Nội. Hơi khác với bánh mochi của Nhật một chút, thay vì nặng và đặc, nó có độ mềm nhẹ nhàng và thanh tao. Nếu nói kết cấu giống như bánh kusamochi (bánh mochi ngải cứu) thì có lẽ dễ hình dung hơn. "Kiểu này thì ăn bao nhiêu cũng được…" ngon đến mức nguy hiểm luôn!!

Cách ăn này thật ra khác với cách ăn nguyên bản, nhưng được có những khám phá như thế này trong dịp Tết nơi đất khách chính là điều khiến mình vui biết bao. 📍Giò chả Bà Khánh (Hồ Chí Minh) Bản đồ ở đây https://maps.app.goo.gl/ Bảng xếp hạng cuộc sống định cư
Bình luận