Other

Lý do tôi bị cuốn hút bởi thiết kế của Ubud, đảo Bali ― trong khoảng thời gian phủ đầy rêu phong: Sắc màu của một đất nước ② (Nhật ký đảo Bali ⑥)

Dịch từ Tiếng Nhật

Khoảnh khắc mở cánh cửa khách sạn, à, chính là mùi hương này. Cánh cửa ký ức cũng mở ra cùng lúc. Không hẳn là ngọt ngào, mà là mùi gỗ ẩm phảng phất một chút chua. Gỗ gụ, hay gỗ tếch nhỉ. Đó không phải hương của gỗ mới khô ráo. Mà là mùi của thứ gỗ đã hít thở không khí và hứng chịu những cơn mưa.

IMG_6666

Tôi mở vali ra, lấy đám quần áo nhét vội vào trong đem treo lên móc rồi giũ ra cho phẳng. Việc ngồi nghĩ tới nghĩ lui cách phối đồ cho bốn ngày cũng thật vui (vì tôi thuộc kiểu người không thể chuẩn bị trước). Chỉ vài ngày thôi, quần áo dần thấm lấy mùi của căn phòng. Tôi nghĩ, du lịch không phải là ngắm nhìn phong cảnh, mà là khoác lên mình bầu không khí của vùng đất ấy. Ở bài blog trước, tôi đã viết rằng màu của Indonesia là "màu đen".        ↑Vì sao màu của đảo Bali lại là màu đen—Màu sắc của đất nước① (Nhật ký đảo Bali④) Xin nói thêm một chút, màu đen ấy không phải là màu đen được sơn lên. Khi tìm hiểu, tôi biết được rằng đá ở Ubud vốn dĩ có màu đen xám của đá núi lửa. Cộng thêm khí hậu nóng ẩm, rêu mọc lên, và hơi ẩm đọng lại trong những rãnh chạm khắc. Vì thế mà nó cứ đen dần đi. Nói cách khác, đó là những lớp thời gian, là sự tích tụ của bóng và sáng. Một màu sắc được tạo nên qua sự sẻ chia cùng thiên nhiên. Thật đáng quý biết bao~.

IMG_6672

Ubud được gọi là thị trấn của nghệ thuật là bởi vì nơi đây là vùng đất mà múa, hội họa và điêu khắc đã được nuôi dưỡng cùng với những lời cầu nguyện dưới sự bảo trợ của hoàng gia, và vào thế kỷ 20, họa sĩ người Đức Walter Spies đã chuyển đến sinh sống, rồi qua sự giao lưu với các nghệ sĩ địa phương, dường như cách biểu đạt nghệ thuật nơi đây đã trở nên sâu sắc hơn.

IMG_6670

Nghệ thuật lớn lên như một phần của cuộc sống, không phải để trưng bày

IMG_6669

Bóng tối chìm sâu trong những tác phẩm điêu khắc đá của ngôi đền. Chiếc kệ chạm khắc gỗ của nhà hàng. Sự đáng yêu của họa tiết hoa được khắc trên bếp ga của quầy hàng rong.

IMG_6667

Không phô trương. Màu sắc và thiết kế hòa vào cuộc sống thường ngày

IMG_6668

Màu xanh lục pha xám. Màu đen phảng phất sắc lam. Màu nâu sẫm như cháy. Không phải màu pastel, mà là những sắc màu trầm đục. Những gam màu không phản chiếu ánh sáng, mà hút lấy ánh sáng vào trong. Những bức điêu khắc ở Ubud càng ẩm ướt lại càng thêm sâu lắng. Bóng đổ càng đậm và thêm phần sâu thẳm, thế mà đường nét lại được rêu phong làm cho dịu lại. Có lẽ chính sự nhòa mờ của ranh giới giữa thiên nhiên và nhân tạo đã mang đến cảm giác an yên này. Những bức điêu khắc không chống lại thiên nhiên. Chúng đón nhận thời gian và độ ẩm, rồi dần dần ngả sang màu đen. Có lẽ chẳng hề tồn tại khái niệm gọi là hoàn thành. Một thứ nghệ thuật cứ mãi bồi đắp đến vô tận.

IMG_6673

Đã đến đây bao nhiêu lần rồi mà vẫn muốn quay lại, có lẽ vì tôi bị cuốn hút bởi những sắc màu này chăng. Một sự tĩnh lặng ẩm ướt nằm sâu trong màu đen. Chất cảm lắng xuống một cách vừa đủ dịu êm. Và có lẽ đó là cảm giác an tâm từ một vẻ đẹp không hướng đến sự hoàn thiện. Cái cảm giác rằng "dở dang cũng chẳng sao". Nếu nghĩ rằng việc chuyển sang màu đen hay phủ đầy rêu không phải là sự biến đổi mà là một quá trình, thì chẳng có lý do gì để vội vã, và ta có thể ung dung là chính mình một cách tự nhiên. Quả thật đây là vùng đất luôn khiến người ta muốn hít thở thật sâu~. Bảng xếp hạng cuộc sống di cư

#Du lịch nước ngoài#Chuyện thường ngày ở Việt Nam

Bình luận