Trong căn bếp không có đáp án đúng― Món cà ri nhiều tầng lớp được làm từ sự lên men và trái cây
Nấu ăn ở nhà thú vị chính vì nó chẳng có đáp án đúng nào cả. Chồng tôi cực kỳ mê cà ri. Anh ấy bảo ăn mỗi ngày cũng được. Những lúc bí ý tưởng nấu món gì, tôi lại nghĩ "Thôi hôm nay cứ cà ri cho xong", nhưng chồng tôi thì nói "Cà ri là được rồi". Đối với người nấu, điều đó xét theo một nghĩa nào đó cũng là cứu tinh. Dù vậy, vì đây không phải quán ăn nên tôi không thể nấu ra đúng một vị giống nhau mỗi lần. Không, đúng hơn là tôi không nấu như thế. Tôi vốn mau chán nên cứ thế mà đâm ra thử nghiệm. Cũng có khi tôi dùng viên cà ri bán sẵn, nhưng hầu như lúc nào cũng là pha trộn. Thì là Ai Cập (cả hạt lẫn bột), nghệ, ngò rí. Khi ninh, tôi luôn cắt một quả cà chua bỏ vào. Thêm chút lá cà ri và quế nữa. Tôi còn ném vào cả mấy cọng thì là mà tôi luôn để sẵn trong gian bếp Việt Nam của mình. Tùy độ ngọt mà tôi tăng giảm ớt, còn nước dùng rau củ thì dùng dạng hạt nấm. Vì vị mặn không gắt nên rất tiện dụng.

Cà ri, lượng gia vị và nguyên liệu mỗi lần đều khác nhau. Lần này là loại roux dùng cho nhà hàng có vị ngọt, nên tôi cho thêm hơi nhiều ớt một chút. Đó chính là món cà ri quen thuộc của nhà chúng tôi. Nói là quen thuộc, nhưng mỗi lần lại một khác. Khám phá gần đây của tôi là hạt xoài. Xoài rẻ tiền thì hạt nào cũng bám đầy thịt quả. Khi tôi thử ninh phần thịt quả đầy xơ còn sót lại trên hạt để thay cho tương chutney, hương vị bất ngờ trở nên sâu sắc hơn. Và khám phá lại của hôm nay là món sữa chua sữa đậu nành bị hỏng. Do nhiệt độ quá cao nên nó đã bị tách lớp. Không phải là bị thiu, nhưng tôi cũng chẳng muốn uống nó như vậy. Tạm thời tôi lắc đều rồi cho vào tủ lạnh, thế mà đến sáng hôm sau, phần đã tách lớp ấy lại hòa quyện trở lại, tiến gần đến một loại sữa chua sữa đậu nành dạng uống sánh đặc và đậm đà.

Uống không cũng khá là ngon――nhưng mà, thử cho vào cà ri thì sao nhỉ? Hay là ở công đoạn thường cho nước vào, ta thử thêm cái phần "làm dở dang" ấy vào xem? Khi thử làm, vị đậm đà bật ra đến mức đáng kinh ngạc. Axit lactic và vị chua của cà chua chồng lên nhau, protein của sữa đậu nành hòa quyện cùng chất béo của viên cà ri (roux). Hương vị trở nên đồng đều, và chiều sâu nảy sinh. Lý lẽ thì đến sau. Nhưng điều xảy ra trong gian bếp lại đơn giản hơn thế nhiều. Chỉ là tôi đã không vứt bỏ cái thứ đã thất bại đi mà thôi. Vì vị chua hơi nổi lên phía trước, nên tôi thêm một thìa canh mứt mơ rồi để yên một lúc. Vị ngọt của trái cây sẽ làm dịu đi những góc cạnh, và hương vị hẳn sẽ càng thêm tròn trịa. Một nồi cà ri có hương vị khác với thường ngày đã ra đời. Tôi đang háo hức chờ xem phản ứng của chồng mình tối nay. Cà ri không phải là món chỉ làm từ gia vị. Bằng cách chồng lớp sự lên men và trái cây lại với nhau, các tầng lớp hương vị được sinh ra. Những ngày mà ta có thể xem thất bại như một điều thú vị, thường là những ngày tốt lành. Bảng xếp hạng cuộc sống di cư
Bình luận