Sông Hương và giả thuyết vì sao người Huế nói chậm hơn phần còn lại của đất nước
Có một điều ai đi từ Đà Nẵng ra Huế cũng nhận ra trong vòng nửa tiếng: nhịp nói chậm hẳn xuống. Cùng một câu, người Đà Nẵng nói xong thì người Huế mới nói được hai phần ba.

Giả thuyết dân gian (hoàn toàn không có cơ sở khoa học nào, xin nói rõ): tại con sông. Sông Hương chảy chậm tới mức nhìn lâu sẽ tưởng nó đứng yên. Sống cạnh một dòng sông như vậy vài trăm năm thì khó mà nói nhanh được.
Giả thuyết nghiêm túc hơn: Huế là kinh đô suốt hơn 140 năm. Nơi có triều đình thì có nghi lễ, có tôn ti, có chuyện phải cân nhắc trước khi nói. Nếp đó ở lại trong cách người ta phát âm — nhẹ, tròn, không gắt.
Hệ quả thực tế cho người nghe:
• Giọng Huế dễ nghe hơn giọng Quảng với người mới, vì chậm hơn. • Nhưng từ vựng thì lạ hơn: mô (đâu), tê (kia), răng (sao), rứa (vậy), chi (gì). • Câu kinh điển: "Răng rứa hè?" = "Sao vậy nhỉ?" Ba từ, không từ nào có trong sách giáo khoa.
Và một chi tiết đáng yêu: người Huế hay kết thúc câu bằng chữ "hè" hoặc "chừ". Nó không mang nghĩa gì rõ ràng cả — nó chỉ làm câu nói mềm đi. Nghe quen rồi thì thấy thiếu nó câu bị cụt.

Bình luận