Hanoi

Đêm sục sôi của Việt Nam. Chúc mừng đội tuyển bóng đá U-22 Việt Nam! (Ho viết)

Dịch từ Tiếng Nhật

Chào buổi sáng, Việt Nam! Chào buổi sáng, Việt Nam! Đêm qua, tôi vừa từ Hà Nội trở về... Thành phố Hồ Chí Minh nóng thật. À không, nhưng sáng và tối thì lại mát mẻ. 7 giờ sáng, nhiệt độ 23℃. Nào, lần này, tôi muốn ghi lại thật cẩn thận về ngày 10 tháng 12, ngày tôi đặt chân đến Hà Nội. Bởi vì, đây là ngày mà Việt Nam vỡ òa trong niềm hân hoan lần đầu tiên sau 60 năm.

サポーターバイク歓喜

Hà Nội vào khoảng 11 giờ đêm. Trên đường bắt taxi về khách sạn nằm ở rìa khu phố cổ, dù đã gần nửa đêm nhưng xe máy vẫn qua lại nườm nượp. Chiếc taxi phải đi vòng để tránh những con đường cấm phương tiện qua lại. Chạy song song bên cạnh taxi là những chiếc xe máy phất phới lá cờ Việt Nam và lá cờ Hàn Quốc. Hơn thế nữa, xe máy còn ùa tới đông đến mức ngỡ như đang tắc đường giờ đi làm. Không chỉ có người trẻ, cả người lớn cũng lao đi. Cả những gia đình chở theo con nhỏ cũng lao đi. Một cuộc diễu hành xe máy tràn ngập niềm hân hoan trên những con đường lớn khắp cả nước! Một đêm mà trái tim của toàn thể người dân Việt Nam đều ấm áp lâng lâng. Đêm ngày mùng 10 là ngày diễn ra trận chung kết bóng đá của Đại hội Thể thao Đông Nam Á tổ chức tại Philippines. Hai vợ chồng chúng tôi đến Hà Nội và rời khách sạn vào lúc gần 7 giờ tối. Chúng tôi có hẹn ăn tối với bạn bè, đồng nghiệp trong công việc của chồng tôi là Sei, và khi vừa nhập hội tại nhà hàng thì thấy không khí náo nhiệt đến lạ thường.

はためくサッカー応援レストラン

Người mặc áo thun đỏ màu cờ Việt Nam, người quấn băng đô, người dán sticker lên mặt (chiếc sticker này hình trái tim màu đỏ với ngôi sao vàng ở chính giữa! Dán sticker lên cả hai bên má, trông má ửng hồng và cực kỳ dễ thương!!)

サポーター赤シール

Vừa xem bóng đá vừa thưởng thức món ăn Việt Nam. Ở đây thì đã náo nhiệt tưng bừng lắm rồi nên là... món gọi mãi chẳng thấy mang ra. Gọi món lẩu mà bếp ga du lịch lại không đủ, haha. Chỉ có mỗi tảng thịt với mì được mang ra thôi, haha. Nhân viên tất tả chạy đi kiếm thêm bếp ga du lịch, hahaha. Nhưng chẳng ai giận cả. Bởi vì khách nào cũng dán mắt vào màn hình chiếu bóng đá, không rời ra được. Chỉ cần có bia, rượu soju, có đồ uống là ổn rồi. Cứ mỗi lần trận đấu có diễn biến là cả quán lại ồ lên náo nhiệt. Còn cụng ly, mời rượu với cả mấy người bàn bên cạnh nữa.

サポーター乱舞

Cứ hễ ghi được điểm là náo loạn ngay! Cờ tung bay phấp phới, người thì nhảy múa xoay vòng với những bước chân nhẹ nhàng, người thì nhún nhảy tưng tưng tưng~ Ghế bay tung lên trời, giơ nắm đấm ăn mừng, bắt tay, ôm ôm ôm~~~

中継イス

Và rồi, khắp mọi nơi rộ lên những màn nâng ly cụng chén. Một (1), Hai (2), Ba (3), Vào〜 (rót rượu vào)!! Ừng ực ừng ực!

ベトナムサッカー優勝乾杯

Đội tuyển U-22 Việt Nam dưới sự dẫn dắt của huấn luyện viên người Hàn Quốc Park Hang-seo đã đánh bại đội tuyển Indonesia với tỷ số 3–0 để giành chức vô địch! Đây là lần đầu tiên kể từ khi đất nước thống nhất Bắc – Nam! Và vì đây là tấm huy chương vàng đầu tiên sau khoảng 60 năm, nên cả Việt Nam chìm trong cơn cuồng nhiệt. Mỗi khi đội tuyển bóng đá Việt Nam giành chiến thắng, các cổ động viên lại đổ ra đường và diễu hành trong niềm hân hoan. Họ cưỡi xe máy dạo khắp phố phường. https://www.viet-jo.com/news/social/191211200647.html Trên tin tức người ta viết là chạy loạn, phóng nhanh này nọ, nhưng đó chỉ là một phần rất nhỏ mà thôi. Nhìn thì thấy rất choáng ngợp (vì đó là cả một khối màu đỏ!!)… quả là một khung cảnh của đám đông áo đỏ phóng xe máy vun vút. Đương nhiên, hình ảnh về băng đảng đua xe? Bạo loạn? Đáng sợ? có thể hiện lên trong đầu, nhưng thật ra họ chỉ đơn thuần là chạy xe mà thôi. Brừm~~~~~, brừm~~~~~, brừm~~~~~. Họ cũng chẳng mấy khi bấm còi. Họ thong thả chạy trên những con đường ánh sáng lờ mờ. Chạy mà chẳng vội vã, chẳng ồn ào, vừa cảm nhận làn gió. Rất đỗi bình yên. Bởi cũng có cả những chiếc xe máy chở theo trẻ nhỏ nữa mà. A~~~~, a~~~~, vô địch rồi, tuyệt vời quá~~~~~~!! Đại loại cảm giác là như vậy.

サッカー優勝パレードバイク

Tất nhiên, cũng có những nơi náo nhiệt tưng bừng. (Như những điểm ở Quận 1 Thành phố Hồ Chí Minh hay khu vực quanh hồ Hoàn Kiếm ở Hà Nội.) Nếu ví với Nhật Bản thì cũng giống như cảnh mọi người tụ tập ở ngã tư Scramble tại Shibuya vậy. Tuy nhiên, phần lớn người Việt Nam thì cưỡi xe máy dạo trên các trục đường chính. Cảm giác như đang tuôn trào adrenaline vậy. Việt Nam của chúng ta! Đội mà chúng ta cổ vũ đã thắng rồi~~~!! Mặt khác, theo một bài báo, ở một khu vực nào đó tại miền Nam còn có cả những người diễu hành bằng máy cày nữa.

サッカー優勝食事つも

Dư âm chiến thắng vẫn còn kéo dài sang cả ngày hôm sau. Có khá nhiều bạn trẻ đến cửa hàng bán quốc kỳ trong phố để mua cờ. Nào, không biết mọi người sẽ kéo nhau đi đâu đây? Việt Nam, nơi cơn sốt bóng đá cao đến lạ thường. Nghe nói ở trận chung kết U-23 châu Á năm ngoái, tỷ suất người xem đã vượt quá 70%. Lần này xem chừng cũng sẽ cho ra những con số đáng kinh ngạc. Ngay cả ở khu chung cư tại Thành phố Hồ Chí Minh, tại quán cà phê ở tầng một, ngoài chiếc tivi ra thì một màn hình chiếu lớn còn xuất hiện nữa, khắp nơi đều biến thành nơi xem chung công cộng. Tiếng reo hò vang dội đến mức làm rung cả mặt đất, dù không có tivi cũng biết ngay — a, ghi bàn rồi~ a, thắng rồi~. Dù ở Nhật cũng náo nhiệt đấy, nhưng… độ nóng ở đây thì đúng là không phải dạng vừa. Vốn dĩ tôi cũng chẳng phải là một fan bóng đá cuồng nhiệt gì cho cam, nhưng khi tận mắt chứng kiến niềm vui, niềm hân hoan của người dân đất nước này ở ngay bên cạnh, tôi tự nhiên cũng muốn cổ vũ theo. Là cảm giác hòa làm một chăng? Hay là muốn được hưởng ké niềm hạnh phúc ấy nhỉ? Áo phông đỏ dễ thương ghê (dù cùng là nền đỏ có hình ngôi sao mà vẫn có đủ loại thiết kế khác nhau, chọn thôi đã thấy vui rồi), tôi đang nghĩ hay là mình dán luôn một cái sticker đỏ nhỉ… Chúc mừng đội tuyển bóng đá Việt Nam!! Không biết trận đấu tiếp theo là khi nào đây… Bảng xếp hạng cuộc sống định cư nước ngoài

#Du lịch trong nước Việt Nam#Nhật ký thường ngày ở Việt Nam

Bình luận